20+ bài thơ tình Xuân Diệu hay nhất nối tiếng nhất đậm triết lý

Xuân Diệu từ lâu đã trở thành một biểu tượng đáng ngưỡng mộ trong văn học. Những bài thơ tình của ông không chỉ đơn thuần là những dòng chữ trên giấy, mà là những hạt mầm tình yêu và hy vọng, khơi dậy trong lòng mỗi người những suy nghĩ về cuộc sống và ý nghĩa của nó. Cùng VANHOADOISONG khám phá những bài thơ tình Xuân Diệu hay nhất nối tiếng đậm triết lý nhất nhé!

Xuân Diệu là ai?

Xuân Diệu (1916 – 1985) là một nhà thơ tiêu biểu trong phong trào Thơ mới đầu thế kỷ XX ở Việt Nam. Với tập thơ “Thơ thơ” (1938), ông đã tạo dấu ấn riêng với sự ảnh hưởng của văn hoá phương Tây và chủ nghĩa tượng trưng Pháp. Ông là một trong những người đầu tiên áp dụng thủ pháp thơ phương Tây vào thơ Việt, đồng thời vẫn giữ được hình thức truyền thống như lục bát

Thơ tình Xuân Diệu ngắn nhất

1. Hoa Đẹp Là Hoa Nhìn Với Mắt Em

Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em
Cửa sổ là khung có hình em ở giữa
Tách nước – là ngón tay em cầm
Quyển sách chao đèn là bóng em đọc mở

Đường nhựa là đường in dấu vạn chân
Duy có một dấu chân – em yêu dấu
Tàu điện là tàu một đêm anh tiễn em đi
Em có nhớ một buổi chiều ta dạo trong sân Văn Miếu

Vũ trụ là trốn anh được gặp em
Thời gian là nơi anh với em sinh cùng thời đại
Em ơi! Em đã mở cho anh
Cánh cửa vô cùng, xin chớ bao giờ khép lại…

2. Hôn

Trời ơi, ôm lấy say sưa
Mặt khao khát mặt, lòng mơ ước lòng
Hôn em nước mắt chảy ròng
Em ơi như ngọn đèn chong vẫn chờ.
Em hôn anh suốt một giờ,
Anh hôn em mấy cho vừa lòng đau
Sao mà chia cách giữa xa nhau
Để cho tháng thảm ngày sầu thế em?

Chao ôi mãi mãi mất tìm,
Thấy rồi sung sướng ta đem nhau về.
Hôn em ngàn thuở chưa xệ
Ấp yêu xương thịt, gắn kết tâm linh.
Chiêm bao mà chẳng mơ lòng,
Rõ ràng chân thật như trong cuộc đời

3. Chiều

Hôm nay, trời nhẹ lên cao,
Tôi buồn không hiểu vì sao tôi buồn…
Lá hồng rơi lặng ngõ thuôn,
Sương trinh rơi kín từ nguồn yêu thương.
Phất phơ hồn của bông hường,
Trong hơi phiêu bạt còn vương máu hồng.
Nghe chừng gió nhớ qua sông,
E bên lau lách thuyền không vắng bờ.

Không gian như có dây tơ,
Bước đi sẽ đứt, động hờ sẽ tiêu.
Êm êm chiều ngẩn ngơ chiều,
Lòng không sao cả, hiu hiu khẽ buồn…

4. Áo em

Áo em để lại dáng hình
Treo trên mắc áo cho mình thấy thương
Đôi vai nho nhỏ bình thường
Khuỷu tay áo gợi hình xương tay gầy.

Sờn sờn đôi chỗ đâu đây.
Áo em nhuộm chắc, xanh tày biển xa,
Mấy khuy cúc áo thật thà.
Ngắn rồi – em để về nhà mặc thêm.

Áo nhìn anh thật thương em
Hiểu còn gian khổ cho nên tay gầy.
Áo em gần với anh thay!
Những khi khoai sắn là ngày cùng nhau.

Áo em thoang thoảng hoa câu
Áo em say đắm một màu trầm hương
Áo em ngày nhớ đêm thương
Áo em chín nắng mười sương anh chờ.

5. Vấn vương

Anh chả hiểu vì sao vấn vương
Năm năm, như mấy chục năm trường
Vẫn làn mắt ấy, làn môi ấy
Anh hãy còn thương, chẳng hết thương.

6. Có em

Có em tồn tại trên đời
Cho anh còn được có người để yêu,
Thế thôi, thôi thế cũng nhiều
Em ơi! Quấn quít mai chiều được đâu.

Những gì cao đẹp thẳm sâu
Anh cho em hết, lòng đau còn gì.
Chỉ còn cái bóng anh đi.
Cái gan cái ruột tình si khoét rồi!

Có em trên cõi đời này
Còn là hạnh phúc vui vầy cho anh.
Em ơi! Khoẻ mạnh tốt lành
Ấm êm, vui đẹp, cho anh khỏi buồn.

7. Nằm đêm anh cứ thương em

Nằm đêm anh cứ thương em
Rơi nghiêng nước mắt một đêm gối nằm
Thế này cho hết trăm năm
Đến muôn năm vẫn âm thầm thương em.

Những bài thơ tình của Xuân Diệu ngắn nhưng đầy hàm ý
Những bài thơ tình của Xuân Diệu ngắn nhưng đầy hàm ý

Xem thêm:

Thơ tình Xuân Diệu thả thính

1. Tình thứ nhất

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất,
Anh cho em, kèm với một lá thư.
Em không lấy, và tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ.

Thư thì mỏng như suối đời mộng ảo;
Tình thì buồn như tất cả chia ly.
Giấy phong kỹ mang thầm trong túi áo;
Mãi trăm lần viết lại mới đưa đi.

Lòng e thẹn cũng theo tờ vụng dại,
Tới bên em, chờ đợi mãi không về.
Em đã xé lòng non cùng giấy mới,
– Mây đầy trời hôm ấy phủ sơn khê.

Cũng may mắn, lòng anh còn trẻ quá.
Máu mùa xuân chưa nở hết bông hoa;
Vườn mưa gió còn nghe chim rộn rã,
Anh lại còn yêu, bông lựu, bông trà.

Nhưng giây phút đầu say hoa bướm thắm,
Đã nghìn lần anh bắt được anh mơ
Đôi mắt sợ chẳng bao giờ dám ngắm,
Đôi tay yêu không được nắm bao giờ.

Anh vẫn tưởng chuyện đùa khi tuổi nhỏ,
Ai có ngờ lòng vỡ đã từ bao!
Mắt không ướt, nhưng bao hàng lệ rỏ
Len tỉ tê thầm trộm chảy quay vào.

Hoa thứ nhất có một mùi trinh bạch;
Xuân đầu mùa trong sạch vẻ ban sơ.
Hương mới thấm bền ghi như thiết thạch;
Sương nguyên tiêu, trời đất cũng chung mờ.

Tờ lá thắm đã lạc dòng u uất,
Ánh mai soi cũng pha nhạt màu ôi,
Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Anh cho em, nên anh đã mất rồi!

2. Cảm xúc

Làm thi sĩ, nghĩa là ru với gió
Mơ theo trăng, và vơ vẩn cùng mây
Để linh hồn ràng buộc bởi muôn dây
Hay chia sẻ bởi trăm tình yêu mến

Đây là quán tha hồ muôn khách đến
Đây là bình thu hợp trí muôn hương
Đây là vườn chim nhả hạt mười phương
Hoa mật ngọt chen giao cùng trái độc

Đôi giếng mắt đã chứa trời vạn hộc
Đôi bờ tai nào ngăn cản thanh âm
Của vu vơ nghe mãi tiếng kêu thầm
Của xanh thắm thấy luôn màu nói sẽ

Tay ấp ngực dò xem triều máu lệ
Nghìn trái tim mang trong một trái tim
Để hiểu vào giọng suối với lời chim
Tiếng mưa khóc, lời reo tia nắng động

Không có cánh nhưng vẫn thèm bay bổng
Đi trong sân mà nhớ chuyện trên trời
Trút ngàn năm trong một phút chơi vơi
Ngắm phong cảnh giữa hai bề lá cỏ

Tôi chỉ là một cây kim bé nhỏ
Mà vạn vật là muôn đá nam châm
Nếu hương đêm say dậy với trăng rằm
Sao lại trách người thơ tình lơi lả?

3. Vì sao

Bữa trước giêng hai dưới nắng đào,
Nhìn tôi cô muốn hỏi “vì sao?”
Khi tôi đến kiếm trên môi đẹp
Một thoáng cười yêu thoả khát khao.

Vì sao giáp mặt buổi đầu tiên,
Tôi đã đày thân giữa xứ phiền,
Không thể vô tình qua trước cửa,
Biết rằng gặp gỡ đã vô duyên?

Ai đem phân chất một mùi hương
Hay bản cầm ca! Tôi chỉ thương,
Chỉ lặng chuồi theo dòng xảm xúc
Như thuyền ngư phủ lạc trong sương

Làm sao cắt nghĩa được tình yêu!
Có nghĩa gì đâu, một buổi chiều
Nó chiếm hồn ta bằng nắng nhạt,
Bằng mây nhè nhẹ, gió hiu hiu…

Cô hãy là nơi mấy khóm dừa
Dầm chân trong nước, đứng say sưa,
Để tôi là kẻ qua sa mạc
Tạm lánh hè gay thế cũng vừa.

Rồi một ngày mai tôi sẽ đi.
Vì sao, ai nỡ bỏ làm chi!
Tôi khờ khạo lắm, ngu ngơ quá
Chỉ biết yêu thôi, chẳng hiểu gì.

4. Một tình yêu

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Đem cho em kèm với một lá thư
Em không lấy là tình anh đã mất
Tình đã cho không lấy lại bao giờ .

Thư thì mỏng như suốt đời mộng ảo
Tình thì buồn như tất cả chia ly
Xếp khuôn giấy để hoài trong túi áo
Mãi trăm lần mới gấp lại đưa đi

Em xé như lòng non cùng giấy mới
Mây dần trôi hôm ấy phủ sơn khê
Thôi thôi nhé, hoa đã sầu dưới đất
Cười trên cành sao được nữa em ơi!

Anh chỉ có một tình yêu thứ nhất
Đem cho em là đã mất đi rồi!

5. Đứa con tình yêu

Anh ước đôi ta có con
Con giống em đẹp nhìn không chán
Giống đôi mắt, giống hình gương trán
Con mang tình xán lạn đôi ta

Con giống em, con cũng giống cha
Giống cái mũi thật thà thẳng sống
Nhìn gần giống trông xa cũng giống,
Cũng mái đầu dợn sóng Quy Nhơn.

Nhưng con ta nó giống em hơn
Giống đi đứng, nghĩ suy, ăn nói,
Duy chẳng giốngcái nư khi dỗi
Lúc em hờn, trời cũng phải thua.

Muốn hoà kẽ tóc với chân tơ,
Muốn thịt xương ta nở vạn mùa
Em hỡi! Đứa con tình ái ấy
“Tình yêu chưa đã, mến chưa bưa”

Thả thính bằng thơ Xuân Diệu
Thả thính bằng thơ Xuân Diệu

Xem thêm: 130+ bài thơ thả thính tán là dính crush, cưa đổ mọi thể loại

Thơ tình Xuân Diệu trích

  1. Con người có rất nhiều định nghĩa về tình yêu: Tình yêu là thơ ca và mặt trời trong cuộc sống.
  2. Những người coi tình yêu là lý tưởng sẽ không phải là lý tưởng thực sự.
  3. Thần tình yêu là mặt trời thứ hai của vạn vật. Chiếu đến đâu thì ở đó sắc xuân tràn trề.
  4. Tình yêu là muối của cuộc sống.
  5. Tôi hạnh phúc vì tôi yêu, vì tôi có tình yêu..
  6. Yêu tha thiết thế vẫn còn chưa đủ. Anh tham lam, anh đòi hỏi quá nhiều.
  7. Tình yêu đến thì bất chợt, nhưng lại cần rất nhiều thời gian mới có thể chữa lành.
  8. Anh không xứng là biển xanh. Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng.
Thơ tình Xuân Diệu trích
Thơ tình Xuân Diệu trích

Thơ tình Xuân Diệu hay nhất

1. Giọng nói

Em ngồi ríu rít ở sau xe
Em nói, lòng anh mải lắng nghe
Thỉnh thoảng tiếng cười em lại điểm
Đời vui khi được có em kề.

Ôi! Giọng sao mà rất mến thương
Êm như suối mát đến soi gương
Dù ai tốt tiếng như ca hát
Cũng chẳng bằng em giọng nói thường

Gió thổi nhiều khi giọng nói bay
Không cần nghĩa chữ vẫn nghe hay
Sau xe, những tiếng em phơ phất
Cởi hết ưu phiền gửi gió mây.

Ước được ngàn năm nghư giọng ấy
Đèo em đi mãi cuối không gian!
– Và khi không nói, em im lặng
Anh vẫn nghe hay tựa tiếng đàn

2. Đây mùa thu tới

Rặng liễu đìu hiu đứng chịu tang,
Tóc buồn buông xuống lệ ngàn hàng;
Đây mùa thu tới – mùa thu tới
Với áo mơ phai dệt lá vàng.

Hơn một loài hoa đã rụng cành
Trong vườn sắc đỏ rũa màu xanh;
Những luồng run rẩy rung rinh lá…
Đôi nhánh khô gầy xương mỏng manh.

Thỉnh thoảng nàng trăng tự ngẩn ngơ…
Non xa khởi sự nhạt sương mờ…
Đã nghe rét mướt luồn trong gió…
Đã vắng người sang những chuyến đò…

Mây vẩn từng không, chim bay đi,
Khí trời u uất hận chia ly.
Ít nhiều thiếu nữ buồn không nói
Tựa cửa nhìn xa, nghĩ ngợi gì.

3. Yêu

Yêu, là chết ở trong lòng một ít,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu?
Cho rất nhiều, song nhận chẳng bao nhiêu:
Người ta phụ, hoặc thờ ơ, chẳng biết.

Phút gần gũi cũng như giờ chia biệt.
Tưởng trăng tàn, hoa tạ với hồn tiêu,
Vì mấy khi yêu mà chắc được yêu!
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

Họ lạc lối giữa u sầu mù mịt,
Những người si theo dõi dấu chân yêu;
Và cảnh đời là sa mạc cô liêu.
Và tình ái là sợi dây vấn vít
Yêu, là chết ở trong lòng một ít.

4. Nguyệt Cầm

Trăng nhập vào dây cung nguyệt lạnh
Trăng thương, trăng nhớ, hỡi trăng ngần
Đàn buồn, đàn lặng, ôi đàn chậm.
Mỗi giọt rai tàn như lệ ngân.
Mây vắng, trài trong, đêm thủy tinh.
Linh lung bóng sáng bỗng rung mình
Vì nghe nương tử trong câu hát
Đã chết đêm rằm theo nước xanh.
Thu lạnh, càng thêm nguyệt tỏ ngời,
Đàn ghê như nước, lạnh, trài ơi…
Long lanh tiếng sỏi vang vang hận:
Trăng nhớ Tầm Dương nhạc nhớ người…
Bốn bể ánh nhạc: biển pha lê;
Chiếc đảo hồn tôi rạn bốn bề.
Sương bạc làm thinh, khuya nín thở
Nghe sầu âm nhạc đến sao Khuê.

5. Nụ Cười Xuân

Giữa vườn inh ỏi tiếng chim vui
Thiếu nữ nhìn sương chói mặt trời
Sao buổi đầu xuân êm ái thế!
Cánh hồng kết những nụ cười tươi

Ánh sáng ôm trùm những ngọn cao
Cây vàng rung nắng lá xôn xao
Gió thơm phơ phất bay vô ý
Đem đụng cành mai sát nhánh đào

Tóc liễu buông xanh quá mỹ miều
Bên màu hoa mới thắm như kêu
Nỗi gì âu yếm qua không khí
Như thoảng đưa mùi hương mến yêu

Này lượt đầu tiên thiếu nữ nghe
Nhạc thầm lên tiếng hát say mê
Mùa xuân chín ửng trên đôi má
Xui khiến lòng ai thấy nặng nề…

Thiếu nữ bâng khuâng đợi một người
Chưa từng hẹn đến – giữa xuân tươi
Cùng chàng trai trẻ xa xôi ấy
Thiếu nữ làm duyên, đứng mỉm cười

Thơ tình Xuân Diệu hay nhất
Thơ tình Xuân Diệu hay nhất

Thơ tình Xuân Diệu về biển

1. Bức Tượng

Em đến thăm anh trên đôi dép cao su
Em đã vào nhà mà anh còn thấy bóng em in trên trời rộng

Khuôn mặt nhìn nghiêng dáng mũi cao
Bấy lâu trong nhớ đẹp làm sao

Anh đã gặp em ở một bến đò
Thương nhớ bao la – trên dòng sông vắng
Phong cảnh đã vào chiều, trời hiu hiu nắng
Cây đôi bờ đứng lặng, nặng hồn xa…

Anh đã gặp em ở chân ngọn núi xanh
Núi sẫm biếc như mùa thu đọng lại
Trong thung lũng hoang sơ, ngô lay cờ – rộng rãi
Phân ngô còn đượm mãi hồn ta.

Anh đã gặp em bên bờ biển sóng xao
Phi lao rì rào hồn trao cho gió
Bờ cát mịn dạt dào sóng vỗ
Niềm ân tình vạn thuở chẳng hề vơi.

Anh đã gặp em dưới một trời sao
Và đôi mắt em in vào vũ trụ
Anh ngợi giữa muôn vàn tinh tú
Đêm mơ màng thơm hương áo của em…

Từ lúc yêu em, ngay sau buổi gặp đầu tiên
Anh đã tạc hình ảnh của em trên nền thương nhớ
ở đâu có nhớ thương, anh đã đặt tượng em vào đó
Nên bây giờ anh nhớ: đã gặp em.

2. Nhớ Mông Lung

Muôn nghìn thương nhớ tới bên tôi;
Tôi tới bên cây lẳng lặng ngồi.
Ánh sáng vấn vương chiều uể oải;
Sắt hè bông phượng rớt từng đôi.

Sắt hạ rung rinh bốn phía hè…
Hồn ai hiu hắt lá xanh tre?
Dịu dàng như có, như không có,
Biển ở xa xăm gởi gió về.

Hương ngây tội lỗi rải mơ màng
Da thịt du dương của những nàng
Tên tuổi mờ bay, thân chẳng định,
Mắt buồn đâu đã khép trong sương.

Có ai nhớ đến giữa lòng tôi
Phong cảnh trăm năm, buồn vạn đời.
Trong gió? trong mây? trong nắng ngả?
Từ đâu đưa lại tiếng chơi vơi!

Mà nhớ điều chi? hay nhớ ai?
Cũng không biết nữa. – Nhớ nhung hoài!
Những thời xa lắm, xưa, xưa quá,
Đến nỗi trong lòng sắc đã phai.

3. Trăng Khuya Trên Hắc Hải

Trăng trên Hắc Hải rạng ngà
Biển như hồ rộng bao la mới kì!
Ngút ngàn sóng lượn li ti
Sao con đôi chấm nghĩ chi trên trời.

Khuya không ngủ được ra ngồi
Tựa bao lơn ngắm trùng khơi một mình.
Nếu như không có ân tình
Thì anh lạnh đến ghê mình, em ơi.

Nhưng hồn anh sáng anh vui,
Anh nghe đây đó cuộc đời gần quanh
Có em: ấm cả trời xanh;
Sóng bên chân khẽ cùng anh chuyện trò.

Nếu anh tả biển bây giờ
Thì trăng kia cũng đợi chờ tả trăng
Tả đêm tả cát sao bằng
Tả anh thương nhớ lòng giăng vạn trùng.

4. Biển

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng anh muốn em là bờ cát trắng
Bờ cát dài phẳng lặng
Soi ánh nắng pha lê…

Bờ đẹp đẽ cát vàng
Thoai thoải hàng thông đứng
Như lặng lẽ mơ màng
Suốt ngàn năm bên sóng…

Anh xin làm sóng biếc
Hôn mãi cát vàng em
Hôn thật khẽ, thật êm
Hôn êm đềm mãi mãi

Đã hôn rồi, hôn lại
Cho đến mãi muôn đời
Đến tan cả đất trời
Anh mới thôi dào dạt…

Cũng có khi ào ạt
Như nghiến nát bờ em
Là lúc triều yêu mến
Ngập bến của ngày đêm

Anh không xứng là biển xanh
Nhưng cũng xin làm bể biếc
Để hát mãi bên gành
Một tình chung không hết

Để những khi bọt tung trắng xoá
Và gió về bay toả nơi nơi
Như hôn mãi ngàn năm không thoả,
Bởi yêu bờ lắm lắm, em ơi!

Thơ tình Xuân Diệu về biển
Thơ tình Xuân Diệu về biển

Xem thêm:

Các tác phẩm tiêu biểu của Xuân Diệu

Thơ thơ (1938)

  • Cảm xúc
  • Nụ cười xuân
  • Vì sao
  • Nguyên đán
  • Trăng
  • Huyền diệu
  • Gặp gỡ (I)
  • Yêu
  • Xa cách
  • Phải nói
  • Tình trai
  • Nhị hồ
  • Đi thuyền
  • Thời gian
  • Đây mùa thu tới
  • Ý thu
  • Hẹn hò
  • Chàng sầu
  • Lạc quan
  • Bài thơ tuổi nhỏ
  • Giới thiệu
  • Cặp hài vạn dặm
  • Tiếng không lời (Mây lưng chừng hàng)
  • Muộn màng
  • Ca tụng
  • Chiếc lá
  • Gửi trời
  • Mười chữ
  • Bên ấy bên này
  • Tiếng gió
  • Hoa nở để mà tàn
  • Mùa thi
  • Vô biên
  • Biệt ly êm ái
  • Với bàn tay ấy
  • Núi xa
  • Dối trá
  • Tương tư chiều
  • Viễn khách
  • Vội vàng
  • Đơn sơ
  • Giờ tàn
  • Chiều
  • Thở than
  • Có những bài thơ
  • Sắt

Gửi hương cho gió (1945)

  • Lời thơ vào tập Gửi hương
  • Nguyệt cầm
  • Buồn trăng
  • Lời kỹ nữ
  • Gửi hương cho gió
  • Bài thư năm
  • Mới yêu
  • Phơi trải
  • Dại khờ
  • Chỉ ở lòng ta
  • Giục giã
  • Buổi chiều
  • Tặng bạn bây giờ
  • Xuân rụng
  • Hư vô
  • Tình cơ
  • Tình qua
  • Thu
  • Bụi mưa mờ cũ
  • Ngẩn ngơ
  • Tình thứ nhất
  • Xuân đầu
  • Trò chuyện với Thơ thơ
  • Lưu học sinh
  • Đêm thứ nhất
  • Nước đổ lá khoai
  • Những kẻ đợi chờ
  • Nhớ mông lung
  • Sương mờ
  • Im lặng
  • Khi chiều giăng lưới
  • Ngã ba
  • Tặng thơ
  • Kỉ niệm (I)
  • Hết ngày hết tháng
  • Yêu mến
  • Giã từ thân thể…
  • Đi dạo
  • Ý thoáng
  • Mơ xưa
  • Kẻ đi đày
  • Riêng tây
  • Chuyện cái thư
  • Rạo rực
  • Dâng
  • Chiều đợi chờ
  • Sầu
  • Mênh mông
  • Đẹp
  • Thanh niên

Ngọn quốc kỳ (1945)

  • Vịnh cái cờ
  • Ngọn quốc kỳ

Dưới sao vàng (1949)

  • Bài thơ của mẹ việt muôn đời
  • Trận trường kỳ
  • Mai
  • Căm hờn
  • Xuân việt nam
  • Đêm đêm tiếng của lòng trung bắc…
  • Chúng ta…
  • Nguồn thơ mới
  • Hồn cách mạng
  • Tiếng vàng
  • Tiếng nói việt nam
  • Đàn chim dân tộc
  • Một cuộc biểu tình
  • Tổng… bất đình công
  • Biểu tình mưa
  • Mê quần chúng
  • Thủ đô đêm mười chín
  • Nhớ mùa tháng tám
  • Ảnh cụ Hồ
  • Kim chỉ
  • Nhớ tay chân
  • Biệt ly kháng chiến
  • Mãi mãi
  • Hương đời
  • Đôi hoa gạo
  • Một ngày xuân
  • Trở về

Mẹ con (1954)

  • Bà cụ mù loà
  • Mẹ con
  • Anh bộ đội về làng

Sáng (1954)

  • Hoà bình
  • Ta chào vôn ga – đông
  • Tặng đồng chí tâm giao
  • Thơ dâng bác hồ
  • Làng còng

Ngôi sao (1955)

  • Bà mẹ miền nam
  • Chiếc gối
  • Sao lại vui sướng hôm nay
  • Chị cúc
  • Cái cặp tóc
  • Không sợ
  • Em bé
  • Chị dung
  • Chòm văn sơn
  • Nhà mới
  • Đất nước
  • Bồ câu trắng
  • Gửi nam bộ mến yêu
  • Tặng nhà thơ Pa-thét Lào: Xôm-xi
  • Nằm bệnh viện
  • Ta chào việt bắc, về xuôi
  • Ta đi tới mạc tư khoa

Cầm tay (1962)

  • Đề từ
  • Từ xa bờ cỏ đường quê
  • Tình yêu san sẻ
  • Ước chi…
  • Mưa
  • Những suối trời
  • Chưa hiểu
  • Mặt người thương
  • Bá Nha, Trương Chi
  • Quả trứng và lòng đỏ
  • Gần… xa…
  • Nguyện
  • Hoa cải cúc
  • Áo em
  • Ngút ngàn
  • Anh nhớ thương ai
  • Một buổi sớm mai
  • Hoa nở sớm
  • Mượn nhà vũ trụ
  • Tình yêu muốn hoá vô biên…
  • Cái dằm
  • Anh đến thăm em
  • Uống xong lại khát…
  • Hoa đẹp là hoa nhìn với mắt em…
  • Sao em lại như thế
  • Thơ tình mùa xuân
  • Một buổi chiều
  • Biển
  • Aragông và Enxa

Mũi cà mau (1962)

  • Bài mở đầu
  • Mũi cà mau
  • Bàn tay ta
  • Hỡi mình
  • Chung thuỷ
  • Máy tự tử
  • Phải sàng ra, phải lọc ra
  • Căm giận
  • Tội ác phá rừng
  • Bà má năm căn
  • Chị Vân
  • Em Ứng
  • Nụ cười Lê Quang Vịnh
  • Vườn hoa “Thống Nhất”
  • Tiếng ru con
  • Đường vào nam
  • Một tên mỹ bị sập hầm chông
  • Mưa phóng xạ Mỹ
  • Nỗi cô quạnh của thần tự do (ở Mỹ)
  • Lời thề

Riêng chung (1962)

Những vần xây dựng

  • Ngói mới
  • Cao
  • Trước cổng nhà máy xay

Những kỷ niệm lớn

  • Gánh
  • Đấu tranh
  • Lý tưởng
  • Tạc theo hình ảnh cụ Hồ
  • Lệ
  • Mười lăm năm

Những bài thơ thời sự

  • Bia Việt Nam
  • Nỗi mừng nghe tin lúa
  • Đẻ một hành tinh
  • Đã tới mặt trăng
  • Lưng trăng
  • Rừng thu xibêri
  • Chào hạ long
  • Biển lúa
  • Rét
  • Thăm hoà bình
  • Về tuyên
  • Xuân
  • Hoa
  • Trồng cây
  • Phượng 10 năm
  • Hỏi
  • Em đến chơi
  • Sớm nay
  • Dạ hương
  • Con sáo sang sông
  • Hai bức thư
  • Nhớ em
  • Ngọc tặng
  • Gieo mùa
  • Vô sản chuyên chính
  • Đi với dòng người
  • Chặt cái bùi ngùi
  • Gió
  • Đôi mắt xanh non
  • Cụ muỗi
  • Cầu an
  • Ốm
  • Một Bế Văn Đàn
  • Thép cứng nhất là thép người
  • Phú Lợi
  • Gửi sông Hiền Lương
  • Nhớ quê nam
  • Cha đàng ngoài, mẹ ở đàng trong
  • Một vườn xoài
  • Em chờ anh

Tôi giàu đôi mắt (1970)

  • Đêm ngủ ở Tuy Phước
  • Hoa cà phê
  • Hoa keo ở Quy Nhơn
  • Quả sấu non trên cao
  • Thác Gu Ga

Tập 10 bài thơ (1974)

  • Hoa cau
  • Ba lời cảm ơn
  • Ánh sáng

Thanh ca (1982)

  • Anh nằm bệnh viện
  • Chậm chậm đừng quên…
  • Phan Thiết

Xem thêm:

Những bài thơ tình Xuân Diệu hay nhất không chỉ là những tác phẩm văn chương tuyệt đẹp, mà còn là những điều tinh tế và triết lý sâu sắc trong tình yêu và cuộc sống. Hy vọng bài viết này của VANHOADOISONG.VN đã giúp bạn tận hưởng được những bài thơ nghệ thuật của nhà thơ này.

0/5 (0 Reviews)

Bài viết liên quan

Bình luận

Để lại bình luân

Nhập bình luận tại đây
Để lại tên bạn ở đây

Xem nhiều