60+ bài thơ tình mùa đông hay bày tỏ nỗi buồn cô đơn lạnh lẽo

Vào mùa đông, tiết trời trở nên se lạnh, vạn vật dần thu mình. Cảm giác cô đơn lạnh lẽo bao trùm chiếm lấy tâm hồn nhạy cảm của các cặp đôi khiến họ muốn gần gũi nhau, hoặc càng thêm muốn xa nhau. VANHOADOISONG sẽ chia sẻ hơn những bài thơ tình mùa đông hay bày tỏ nỗi buồn trong màu đông lạnh giá qua bài viết dưới đây. Cùng theo dõi các bài thơ tình về mua đông bên dưới nhé!

Thơ tình mùa đông ngắn

1. Anh sẽ về viết tiếp tháng 12 – Phạm Ngọc Giao

Anh sẽ trở về tháng 12

Để mùa đông chẳng tần ngần bên hiên cửa

Ngày chẳng xa và đêm qua chẳng vội

Anh sẽ về viết tiếp tháng 12

Anh sẽ trở về tháng 12

Để được ôm vai gầy áo mẹ

Nghe những lời ru ầu ơ thủa bé

Khúc ca dao cổ tích nhiệm màu.

Anh sẽ về con đường đôi lứa đợi chờ nhau

Mãi chạy dài trong tận cùng kí ức

Về một mùa hoa cải bên sông

Có cô gái đợi ai chưa lấy chồng

Anh sẽ về ngang ngõ mùa đông

Để tìm về thời ấu thơ trẻ dại

Buổi chiều hôm ngóng trông mẹ đầu ngõ

Dáng liêu xiêu, mong manh tấm áo sờn

Anh sẽ về để cảm nhận chút cô đơn

Tìm thấy mình trong bộn bề nỗi nhớ

Nỗi nhớ thời gian trong từng hơi thở

Để hiểu thế nào là hạnh phúc, niềm vui

Anh sẽ trở để tìm lại bấy nhiêu thôi

Của một thời, ai đi rồi tiếc nuối

Để viết về những bộn bề kí ức

Anh sẽ về để viết tháng 12.

2. Tôi và em – Khuyết danh

Tôi và em thân thiết

Đã bao ngày tháng qua

Những mến thương da diết

Chỉ giữ đấy như là…

Tôi thích vỗ vai phải

Nhưng đứng bên trái em

Em quay qua quay lại

Đánh tôi nhưng cười hiền

Em thích hay nũng nịu

Đòi cái kia cái này

Tôi giả vờ không hiểu

Em giận dỗi buông tay

Tôi thích xoa đầu em

Rồi chê người lùn quá

Em quay sang ăn vạ

Tôi chữa: Nhưng đáng yêu

Em cứ giả vờ kiêu

Bỏ lại tôi sau tít

Tôi giả vờ thấm mệt

Chân ngắn bước nhanh ghê

Tôi và em cứ thế

Hai đường thẳng song song

Ở giữa là mùa Đông

Tôi và em ly biệt

Tôi đi, em cũng bước

Về hai góc trời riêng

Dẫu thế gian có chật

Chỉ gặp trong nỗi niềm.

3. Đêm đông – Bounthanh Sirimoungkhoune

Đêm đông buồn lắm thay

Sương trắng ngập trời bay

Lạnh lẽo canh dài ngóng

Chờ trông chẳng ai hay

Đêm đông lạnh heo may

Trao nhau từng cơn say

Bóng ai qua ngoài ngõ

Chẳng biết rõ là ai

Đêm đông chợt nhớ hoài

Bên đường đó là ai

Muốn trao gửi lời nhớ

Cho giảm bớt cơn say

Đêm đông lạnh canh dài

Phảng phất bóng ai đây

Sao gửi hồn cho tới

Đôi lời tới tận tay

Hơi ấm mùa đông

Gió bấc từng cơn sắp thổi về

Mây đen trà xuống phía bờ đê

Thương người bận bịu bao công việc

Nhớ bạn lo toan khắp mọi bề.

Giá lạnh ập vào ôm gối lẻ

Buốt tê ùa tới đắp chăn mê

Ước mong Đông tới chung khăn ấm

Hạnh phúc đơm bông trọn ý thề.

Đêm đông - Bounthanh Sirimoungkhoune
Đêm đông – Bounthanh Sirimoungkhoune

Xem thêm:

Thơ tình mùa đông 7 chữ

1. Đông Nhớ – Hoàng Hôn Tím

Gió lạnh theo cùng tiết Đông sang,

Chiều phai lịm tắt ánh dương vàng

Bâng khuâng hoài vọng giao mùa trước

Chất chứa tim yêu những nồng nàn

Anh hỡi bây giờ anh ở đâu?

Tim em giá buốt khoảng trời sầu

Đêm trường gối lẽ trong cô quạnh

Lối cũ rêu phong… đã nhạt màu?!

Tận cuối phương trời anh có hay,

Đông sang thấm lạnh buốt vai gầy.

Năm canh chong đèn hiu hắt bóng

Bao giờ nồng ấm giữa vòng tay?!

Lối mòn nghiêng ngã bước chân côi,

Nhuộm tím trong em một khoảng đời.

Đã mấy Thu qua… rồi Đông tái…

Lòng đầy khắc khoải… cố nhân ơi !!

2. Đông Về – Đặng Thành Nhân

Chiều nay gió lạnh thổi mùa sang,

Nắng đã dần phai lặng ánh vàng

Nhớ lại mùa Đông mình hẹn trước

Ngày nao sánh bước thuở nồng nàn

Em tìm hỏi gió anh nơi đâu?

Giá buốt tim em giọt lệ sầu

Gió lạnh đêm nay lòng trống vắng

Đèn hiu hắt bóng phủ buông màu?!

Ở tận phương nào anh có hay,

Gió Đông thổi lạnh ướt vai gầy

Từng đêm cô quạnh hình một bóng

Khắc khoải mong chờ tay trong tay?!

Đường về chiếc bóng em đơn côi,

Lẻ bước tìm anh cả cuộc đời.

Thu qua mấy độ Đông lại tái…

Mong chờ người đến… cố nhân ơi !!

3. Đông Sầu – Ngọc Liên

Đông về gió lạnh cũng ùa sang

Chiếc lá Thu phai vội úa vàng

Lối cũ bây giờ em lẻ bước

Nghe miền kỷ niệm nhớ mênh mang.

Ân tình buổi đó lạc nơi đâu

Để trái tim em nhuốm giọt sầu

Phố vắng xa rồi câu ước hẹn

Dòng thư ngày cũ cũng loang màu.

Chiều rơi theo những giấc mơ say

Giọt nắng vương trên sợi tóc gầy

Lặng lẽ nơi này em vẫn nhớ

Một lần nào đó ấm đôi tay.

Đông về ngơ ngẩn trái tim côi

Lạc lõng riêng em một góc trời

Nhặt ánh tà dương lòng tự hỏi

Bao giờ trở lại hỡi người ơi!

4. Ký ức đêm đông – Lê Đình Vân

Em về góc phố bỗng mưa bay

Chiều tím hoang vu hạt sương dầy

Long lanh trôi vào dòng kỷ niệm

Nhẹ nhàng theo gió tóc vờn bay.

Đường nào ghi dấu bước em qua

Đông nao ký ức chẳng phai nhòa

Giọt long lanh buồn như nước mắt

Gợi tình một thuở ôi thiết tha.

Đông chiều tím biếc cả không gian

Réo rắt buông lơi tựa phím đàn

Khơi lòng hiu hắt từng giọt nhớ

Lòng xanh xao nuối giấc mơ vàng

Mùa đông năm ấy nhớ không em

Hương trinh nồng ấm ngọt môi mềm

Thu phong dịu dàng hôn tóc rối

Xao xuyến cõi lòng… đêm trắng đêm.

5. Hơi ấm mùa đông – Khuyết danh

Gió bấc từng cơn sắp thổi về

Mây đen trà xuống phía bờ đê

Thương người bận bịu bao công việc

Nhớ bạn lo toan khắp mọi bề

Giá lạnh ập vào ôm gối lẻ

Buốt tê ùa tới đắp chăn mê

Ước mong Đông tới chung khăn ấm

Hạnh phúc đơm bông trọn ý thề.

6. Đông buồn – Khuyết danh

Đông sang giá lạnh bấc theo về

Mây trắng giăng đầy khắp nẻo quê

Nhớ kẻ phòng không buồn lẻ bóng

Thương người gối chiếc khổ muôn bề

Hết rồi những phút vui ngây ngất

Mất cả một thời sướng đắm mê

Xa cách bạn tình không đủ ấm

Trách ai mới đó vội quên thề.

7. Gió mùa đông – Đoàn Minh Hợp

Cơn gió đêm đông se sắt lòng

Áo choàng đủ ấm vẫn hoài mong

Dập dồn, hổn hển làn hơi nóng

Ôm ấp, nâng niu cánh hoa hồng

Thinh không vắng lặng sương giăng kín

Ngọn cỏ cành cây thẫm nước đòng

Vọng với xa xôi mùa nhung nhớ

Sợ hãi tiễn em bước theo chồng.

8. Mẹ tôi – Lộc Tinh

Lau nước mắt vì con lam lũ,

Thấm mồ hôi bởi số nhọc nhằn.

Hàng nghìn, hàng vạn gian truân

Quê nghèo vất vả, phong trần gió sương.

Dù khốn khổ luôn nhường hạnh phúc,

Dẫu gian lao vẫn chúc yên bình.

Đời bạc bẽo, kiếp lênh đênh,

Thơ nào viết đủ nghĩa tình mẹ tôi.

Thiên thu sống không rời tay mẹ,

Tuế nguyệt cười chẳng rẽ đường duyên.

Ân sâu, nghĩa nặng chưa đền,

Vần thơ dang dở con xin tặng người.

Mẹ tôi - Lộc Tinh
Mẹ tôi – Lộc Tinh

Thơ tình mùa đông buồn

1. Tôi và em – Khuyết danh

Tôi và em thân thiết

Đã bao ngày tháng qua

Những mến thương da diết

Chỉ giữ đấy như là…

Tôi thích vỗ vai phải

Nhưng đứng bên trái em

Em quay qua quay lại

Đánh tôi nhưng cười hiền.

Em thích hay nũng nịu

Đòi cái kia cái này

Tôi giả vờ không hiểu

Em giận dỗi buông tay.

Tôi thích xoa đầu em

Rồi chê người lùn quá

Em quay sang ăn vạ

Tôi chữa: Nhưng đáng yêu.

Em cứ giả vờ kiêu

Bỏ lại tôi sau tít

Tôi giả vờ thấm mệt

Chân ngắn bước nhanh ghê.

Tôi và em cứ thế

Hai đường thẳng song song

Ở giữa là mùa Đông

Tôi và em ly biệt.

Tôi đi, em cũng bước

Về hai góc trời riêng

Dẫu thế gian có chật

Chỉ gặp trong nỗi niềm.

2. Bài thơ cuối đông – Bounthanh Sirimoungkhoune

Cuối đông lang đãng sương phủ mờ

Lòng vẫn ngóng ai vẫn đam mê

Ánh trăng cuối đông mờ mờ nhạt

Trong lòng khao khát lạnh bờ mi.

Cuối đông đã đến sắp chào đi

Lại thêm một mùa để lại gì

Trăng khóc đổ hạt sương trời đó

Gợn lòng nhớ em cõi đêm khuya.

3. Gió bấc – Hồ Văn Hảo

Gió bấc mang về nỗi nhớ nhung

Bờ lau xơ xác dưới mưa phùn

Nước tràn sông rộng, thuyền không bến

Lòng gởi chăn bông vẫn lạnh lùng.

Khi bóng hoàng hôn giục én bay

Hương buồn man mác lướt qua cây

Có ai nghe thấy gì trong gió?

Cả một thời xưa đọng ở đây.

4. Trời lập đông, tháng mười hai se lạnh – Khuyết danh

Một mình anh đi giữa phố đêm khuya…

Nghe thấm lạnh từ trong lòng nổi nhớ

Bóng hình người con gái đã thương yêu.

Tháng mười hai, còn chút gì vương vấn

Bao yêu thương, lưu luyến buổi ban đầu

Lần hò hẹn mắt nhìn nhau nồng ấm

Lời yêu thương đã nói tận đáy lòng.

Tháng mười hai, trời vẫn còn mưa muộn

Nhìn mưa rơi lất phất lại thêm buồn

Bao yêu thương dâng đầy theo ngày tháng

Sâu thẳm lòng anh nổi nhớ không nguôi.

Tháng mười hai, anh trầm ngâm lặng lẽ

Gom hết lại bao thương yêu, nhung nhớ

Anh mang theo trên đường đời vô định

Bóng hình em sâu thẳm tận lòng anh.

5. Mùa đông xa nhau – Khuyết danh

Trời lạnh rồi, mặc thêm áo nghe em

Gió thổi nhiều, nhớ quàng khăn kín cổ

Trời sương giá, đeo găng cho khỏi buốt

Mùa đông dài, sẽ lạnh giấc mơ quen.

Trời lạnh rồi, nơi ấy có buồn không?

Chiều vội vã nắng chưa vàng đã tắt

Lời ngọt ngào lời chưa trao đã mất

Mùa đông về em có lạnh lắm không?

Ở bên này trời vừa mới vào đông

Nửa trời kia trời lại trong mùa nắng

Chẳng ai nhớ, chẳng ai còn muốn nhớ

Bởi mùa nào gió cũng lạnh như nhau.

6. Nỗi nhớ mùa đông – Tùng Trần

Đông đã về trên từng con phố nhỏ

Lạnh vai gầy… anh chợt ngó mông lung

Mùa đông xưa ta sánh bước đi cùng

Nhưng đông này… anh lạnh lùng đơn lẻ.

Giờ nơi đâu… người yêu xưa nhỏ bé?

Nhớ em nhiều… anh khoé mắt lệ cay

Bước một mình trên phố vắng chiều nay

Lối đi xưa bổng dài thêm nỗi nhớ.

Lạc mất nhau khiến lòng anh trăn trở

Giờ phương nào… em có nhớ anh không?

Có khi nào… nhớ kỉ niệm mùa đông

Hay hạnh phúc bên chồng trong êm ấm?

Sao thời gian cứ mãi trôi chầm chậm

Để đêm về… lệ ướt đẫm bờ môi

Đông đã sang nhưng phố vắng em rồi

Chợt tim anh… bồi hồi bao kỉ niệm.

Nhớ đến em… anh nghe hồn tắt lịm

Mất nhau rồi biết tìm ở nơi đâu?

Anh đớn đau vỡ giấc mộng ban đầu

Để đông sang… anh đơn sầu… cô lẻ!

7. Nỗi Buồn Chờ Đông – Khuyết danh

Mọi nỗi buồn em để dành đến Đông

Khi đất trời chìm trong làn gió lạnh

Em dang tay ôm buồn thương bên cạnh

Chắc sẽ chẳng hề thấy lạnh được đâu

Nếu giọt lệ lỡ đọng trên mắt nâu

Xin em giữ đến Đông hãy rơi xuống

Khi hoa cải đã rộ vàng từng luống

Nước mắt sẽ làm ngực trái ấm lên

Mọi nỗi buồn em gửi gió mùa Đông

Chắc gió lạnh và dài lê thê thế

Sẽ cuốn đi rất nhanh và rất nhẹ

Chờ nắng lên hong khô đôi mắt nhoè

Mùa Đông qua phố xá đều vắng hoe

Em sẽ chẳng thấy riêng mình cô độc

Những nỗi buồn đã trở nên gai góc

Sẽ thôi đâm vào sâu thẳm tâm hồn

Ngọt nhạt chiều gầy nắng buổi hoàng hôn

Thèm hương nắng còn vương lại trên tóc

Thèm những dỗ dành để một lần được khóc

Khi trái tim mạnh mẽ đã mệt nhoài

8. Xa Em Mùa Đông – Nguyễn Quang Long

Mùa đông đến gợi nhiều nỗi nhớ

Em yêu giờ đang ở nơi xa

Đông mang cái lạnh thấu da

Một mình lạnh lẽo mắt nhòa lệ rơi

Phương trời xa em ơi có biết

Nhớ khi xưa thời tiết chuyển mùa

Mùa đông gió bấc rét lùa

Bên nhau anh quạt gió đùa trêu em

Đêm lạnh lẽo không em trống rỗng

Cho tim anh giấc mộng tan tành

Anh buồn thao thức tàn canh

Gửi vào nỗi nhớ để dành em yêu

Đã xa rồi bao điều mộng ước

Biết bao giờ mình được bên nhau

Mình anh với trái tim đau

Còn đâu lời ước, trước sau chung tình!

9. Mùa Đông Buồn – Trung Dũng

Thế là lại đến mùa đông

Lạnh lùng một bóng biết cùng ai đây?

Em vui đùa giỡn với mây

Lối xưa gió hú có hay tôi buồn

Biển khơi sóng vỗ dập dồn

Lênh đênh thuyền nhỏ bồn chồn lo âu

Chân trời xa tít về đâu?

Sao không lên tiếng một câu yên lòng

Lúa chiêm xanh ngắt ngoài đồng

Thiếu tay em chậm trổ bông mất rồi

Khói lam chiều tím lưng đồi

Vô tình quên hết nụ cười luyến lưu

Đông về giá lạnh đìu hiu

Tái tê nhịp bước cô liêu một mình

Vắng em chỉ bóng không hình

Qua sông bỏ lại chuyện tình dở dang…

Mùa Đông Buồn - Trung Dũng
Mùa Đông Buồn – Trung Dũng

Xem thêm: 100+ bài thơ tình buồn hay nhất lãng mạn, thấm đẫm nước mắt

Thơ tình mùa đông cô đơn

1. Trời lập đông, tháng mười hai se lạnh – Khuyết danh

Một mình anh đi giữa phố đêm khuya…

Nghe thấm lạnh từ trong lòng nổi nhớ

Bóng hình người con gái đã thương yêu.

Tháng mười hai, còn chút gì vương vấn

Bao yêu thương, lưu luyến buổi ban đầu

Lần hò hẹn mắt nhìn nhau nồng ấm

Lời yêu thương đã nói tận đáy lòng.

Tháng mười hai, trời vẫn còn mưa muộn

Nhìn mưa rơi lất phất lại thêm buồn

Bao yêu thương dâng đầy theo ngày tháng

Sâu thẳm lòng anh nổi nhớ không nguôi.

Tháng mười hai, anh trầm ngâm lặng lẽ

Gom hết lại bao thương yêu, nhung nhớ

Anh mang theo trên đường đời vô định

Bóng hình em sâu thẳm tận lòng anh.

3. Em ơi, Hà Nội phố – Khuyết danh

Em ơi, Hà Nội phố

Ta còn em mùi hoàng lan

Ta còn em mùi hoa sữa

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm

Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông

Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông

Mảnh trăng mồ côi mùa đông

Mùa đông năm ấy

Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ

Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân

Ta còn em một màu xanh thời gian

Từng chiều phai tóc em bay

Chợt nhòa, chợt hiện

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố

Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường

Ta còn em hàng phố cũ rêu phong

Và từng mái ngói son yêu

Nao nao kỉ niệm

Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng

Chợt hoàng hôn về tự bao giờ

4. Nhớ kỷ niệm chiều đông – Dương Anh Dũng

Con phố nhỏ giờ đây lặng lẽ

Nét u buồn điểm nhẹ màu mây

Nhớ thương một thủa đong đầy

Hàng mưa nắng tỏa còn đây nỗi lòng

Từng kỉ niệm chờ mong sống mãi

Giữa Hồ Gươm biển ái nghiêng thuyền

Tháp rùa cũng tỏ tình duyên

Hai người nguyện ước, trăm miền mãi mơ

Cơn gió lạnh xô bờ vẫy gọi

Nụ hôn nồng khẽ gói tình ta

Áng mây nặn vẽ căn nhà

Ngày đêm hạnh phúc, rời xa cõi buồn

Đông ngập lối tình tuôn ảo não

Đám sương mù giả tạo đường đi

Bỗng nhiên bỏ lại xuân thì

Lòng anh vẫn đó tình si mặn mà

Ngày giã biệt lời ca héo rủ

Mộng tàn phai lối cũ Hà Thành

Dẫu rằng chẳng hận trời xanh

Đôi lần trách hỏi không đành vậy sao

Giờ trở lại ai nào đã thấy

Ngỡ người yêu sống dậy quay về

Chỉ cần một kiếp hoài mê

Mong rằng giữ trọn câu thề thủa xưa.

5. Quên rồi mùa đông – Khuyết danh

Anh ra thăm Hà Nội một chiều đông

Trời không lạnh nắng vẫn hồng góc phố

Nắng Sài Gòn đi theo cùng anh đó

Hay là mùa thu thương nhớ quay về

Hà Nội mùa đông thường lạnh tái tê

Chiều mùa đông buồn não nề gió bấc

Đêm đông lạnh khiến ai thường thức giấc

Giấc mơ buồn từng cung bậc nhớ thương

Cây me già mang nỗi nhớ vấn vương

Kỉ niệm xưa bên góc đường ngày ấy

Em đưa bàn tay cho anh nắm lấy

Hiểu nhau rồi mà sao thấy vẫn run

Về thủ đô mà anh vẫn thấy buồn

Dù không gió không mưa tuôn dâu bể

Hình như vắng em Hà Nội buồn như thế

Nghe tiếng côn trùng như thể khóc tình xưa

Xa Hà Thành em đã muốn về chưa

Anh vần còn chừa cho em góc nhỏ

Dù đi xa về đây anh vẫn nhớ

Nhớ góc đường nhớ hơi thở mùa đông.

6. Không đề – Khuyết danh

Ngoài trời khuya gió đông về lạnh buốt

Em một mình với gối chiếc cô phòng

Khóc cho đời dang dở một ước mong

Khi cố quên lòng càng thêm nức nở.

Ngoài trời khuya gió đông về lạnh buốt - Khuyết danh
Ngoài trời khuya gió đông về lạnh buốt – Khuyết danh

Xem thêm: Stt tủi thân trong tình yêu, cuộc sống – Stt tủi thân một mình cô đơn

Thơ tình mùa đông lạnh

1. Có lạnh không em – Lê Hoàng

Đông nức nở mưa phùn giăng khắp lối

Gió khẽ vờn đưa nỗi nhớ chênh chao

Nơi xứ xa giá rét có tràn vào ?

Có thấy lạnh? Có âu sầu thấp thỏm ?

Chiều lặng lẽ! Trúc run run từng khóm

Áng mây buồn vội rón rén trôi qua

Chẳng giống khi ghé chải mượt tóc ngà

Gieo mưa xuống xót xa bờ hiu quạnh.

Dấu yêu hỡi! Phương này anh đã lạnh

Rét choàng ôm khiến cảnh tái tê sầu

Anh một mình! Hoài mãi nhớ về nhau

Muốn bên cạnh tâm đầu xua giá buốt

Dấu yêu hởi! Nỗi niềm thương quặn ruột

Lo nàng mưa… vội chuốt những ưu phiền

Rét lạnh về… làm thổn thức con tim

Đêm buông xuống! Nơi miền quê nhung nhớ.

Anh muốn đốt… cháy tim hồng ngọn lửa

Tình nồng nàn chất chứa quyện vào nhau

Dù thế gian có trắc trở thế nào

Anh nguyện sẽ… gửi trao về em mãi !

2. Chào Cái Lạnh Đầu Đông – Hằng Phương

Tháng 11, chẳng còn nhũng cơn gió heo may

Và cũng chẳng còn những chiếc lá bay đầy khắp phố

Tháng 11, chỉ có những cơn gió cào qua khe cửa

Làm lòng người thêm giá lạnh trong tim

Tháng 11, cây bàng già đứng trơ trọi lặng im

Chút chiếc lá khô cuối cùng rơi xuống

Từng cơn gió rét như cắt vào da thịt

Buốt lạnh trong ta cái rét đầu mùa

Tháng 11, trời không còn nhiều những cơn mưa

Thời tiết chuyển mùa hanh khô đã tới

Tháng 11, trầm chậm qua thôi để ta còn đợi

Nàng Thu mỉm cười đón nhận chàng Đông

Tháng 11, không còn những chiếc lá vàng

Lá thôi bay, không còn nét nhẹ nhàng thu nữa

Tháng 11, ta vẫn lang thang đi tìm một nửa

Sưởi ấm đêm đông cho ta thấy nhẹ lòng

3. Gió Mùa Về – Lãng Khách

Gió mùa về, đông ấy… lạnh không em?

Anh nhìn lên thấy bầu trời ảm đạm

Bỗng chạnh lòng cơn mưa phùn giữa tháng

Phố Sài Gòn da diết chiều riêng anh.

Gió ùa về cuốn chiếc lá mỏng manh

Tháng mười một rơi nhanh vào nỗi nhớ

Dường như xa, rất xa rồi em nhở?

Đâu ai ngờ yêu thế cũng chia phôi.

Tình vẫn ấm như ngày nào đấy thôi

Sâu trong tim của người còn cất giữ

Giữa Sài Gòn lang thang tìm quá khứ

Anh nhận ra thiếu đợt gió mùa về.

4. Tê tái tháng mười hai – Nguyễn Đình Huân

Mới đó mà đã tới tháng mười hai

Giữa mùa đông biết có ai còn nhớ

Hàng tre già xạc xào bên lối nhỏ

Cái lạnh giá băng khi gió đông lùa

Anh còn nhớ không những kỷ niệm xưa

Vạt cải ngồng bên sông vừa mới nở

Ta cùng nhau nắm tay đi trong gió

Ngắm hoa vàng em nói nhỏ yêu anh

Mong tình ta sẽ mãi mãi tươi xanh

Như hoa cải dù mong manh vẫn thắm

Suốt đời này ta yêu nhau say đắm

Tình nồng nàn bên bến vắng sông quê

Nhưng ai kia đã không vẹn lời thề

Ta chia tay góc chân đê ngày ấy

Đứng bên sông nhìn theo dòng nước chảy

Tiễn đưa người tim em thấy quặn đau

Tháng mười hai về trên bến sông sâu

Người xưa ơi đi đâu không trở lại

Bỏ mình em bên sông vàng hoa cải

Đợi anh về lòng tê tái nhớ thương.

5. Đông lạnh về – Dương Hòa

Trời trở gió, mưa phùn giá lạnh

Vẫn nhớ người nặng gánh ở xa

Gửi cho phương ấy thật mà

Tấm lòng anh đó, mãi là thủy chung

Xin được cùng bên người sớm tối

Mùa đông về lạnh gối chăn đơn

Đã yêu ai chẳng dỗi hờn

Người đâu không thấy, nụ hôn thủa nào

Thu e ấp, đón chào tình nhỏ

Đông lạnh lùng đưa gió cuốn trôi

Giờ đây em đã xa rồi

Gửi bao nhung nhớ một thời đắm say

Nhớ bao ngày, bên nhau vui vẻ

Những vui buồn ta sẽ khắc tâm

Mãi yêu và nhớ thương thầm

Bây giờ cách trở, vạn lần vẫn mong

Đông lạnh lẽo, trong lòng nhắc nhở

Gửi cho người, nỗi nhớ của anh

Từng đêm gió thổi qua mành

Dặn em mặc ấm, mong manh gió lùa.

6. Gió lạnh – Hồng Giang

Gió giận ai mà dỗi hờn lạnh lẽo

Để hàng cây kẽo kẹt giỡn đùa nhau

Về đi em hãy tránh hạt mưa mau

Kẻo gió mùa làm đau lòng anh lắm

Trời cuối đông mây mù bay mờ trắng

Lối em về chát đắng hạt sương vương

Mưa giăng giăng ướt đẫm cả quãng đường

Gió cũng vậy chẳng nhường em cô lẻ

Mà vuốt nhẹ làn tóc mây khe khẽ

Rồi lách luồn từng kẽ lá hanh hao

Trời cuối năm cái rét cũng ngọt ngào

Đem buốt giá ùa vào đêm trống vắng

Em về đi đường khuya càng lạnh lắm

Góc phố buồn yên ắng tiếng bàn chân

Hãy về đi xin đừng có lần chần

Căn gác nhỏ vẫn cần làn hơi ấm

Về thôi em những bước chân chầm chậm

Giữa đêm dài… ướt đẫm… nỗi sầu bi !

7. Cái rét đầu đông – Đức Trung – TĐL

Chém cha cái rét đầu đông

Rét chi mà lại trong lòng rét ra

Đêm nằm nệm gấm, chăn hoa

Dường như thiếu vắng đàn bà… rét hơn!

Thương người trong cảnh cô đơn

Quanh năm phải chịu tủi hờn đắng cay

Đàn ông như bị đoạ đày

Đàn bà phải chịu dứt day cõi lòng.

Chém cha cái rét đầu đông

Để người thiếu vợ, thiếu chồng xót xa…!

8. Loà xoà tuyết rơi – Trương văn Khẩn

Môi thâm, mắt cũng lờ đờ

Từ trong mưa tuyết hững hờ bước ra

Tay mang gùi vác vô nhà

Mở sê cửa liếp lòa xào tuyết rơi

Cha ơi! thương quá hỡi trời

Dưới âm bảy độ, cõi đời sống sao?

Rẫy, nương cỏ lá lao đao

Nhường.. hoa tuyết nở xôn xao trắng trời

Ai ơi! thương xót… trời ơi!

Đàn Dê núi đứng… tả tơi gió đùa

Nghé, Trâu nghiêng ngả như Cua

Trẻ thơ chẳng muốn vui đùa nữa đâu.

Rét lâu rét chết đá màu

Nước trong hóa tảng… nỗi đau nghẹn lòng

Mẫu Sơn! có với cầu mong

Trời vơi bớt lạnh… cho lòng mến thương!

Loà xoà tuyết rơi - Trương văn Khẩn
Loà xoà tuyết rơi – Trương văn Khẩn

Thơ tình mùa đông Hà Nội

1. Hà Nội đông về – Hồng Giang

Hà Nội đầu đông có lạnh không em

Con đường xưa vẫn quen mùi hoa sữa

Chiếc lá thu rơi bên ngoài khung cửa

Lối ai về nhớ một nửa yêu thương

Hồ Tây bây giờ còn thấy vấn vương

Đường Trịnh Công Sơn thương đời “Cát Bụi”

Phố Ven Hồ hai con rồng đắp nổi

Em vẫn về trong nỗi nhớ hanh hao

Ngọn sóng Tây Hồ vẫn cứ xôn xao

Con đường mới ôm vào bao kỷ niệm

Anh đi xa nửa đời còn tìm kiếm

Hương cốm ngày nào hiếm bữa mẹ rang

Đầm Sen vẫn chờ ngày ấy anh sang

Vài bông tím muộn màng vừa mới nở

Gió vẫn thì thầm bên anh nhắc nhở

Đông sang rồi đừng để lỡ xuân em

Hà Nội đông về phố vẫn bon chen

Đường em đi…

Chợt thèm…

Bờ vai ấm!

2. Hà Nội đêm trở gió – Phạm Hương Giang

Từ xa gió Bắc kéo về rồi

Hà Nội đêm này sẽ lạnh thôi

Giọt rớt bên thềm khe khẽ đọng

Mưa dồn trước cửa nhẹ nhàng trôi

Chiều về phố cũ thưa lời đón

Tối tới đường xưa vắng giọng mời

Gối chiếc kìa ai còn thấp thỏm

Giật mình giấc tỉnh tiếng lòng côi.

3. Anh có về Hà Nội buổi chiều đông – Giọt Mưa Thu

Anh có về Hà Nội buổi chiều đông.

Cùng dạo phố khi bóng hoàng hôn đổ.

Hồ Tây xanh rì rầm con sóng vỗ.

Tay trong tay quyện hương gió thơm nồng.

Tiếng đông về mang nỗi nhớ bâng khuâng.

Mùi hoa sữa vẫn toả hương ngào ngạt.

Mùa lá rụng sao thấy lòng man mác.

Ngẩn ngơ chiều nghe ai hát tình ca.

Hà Nội đêm sương giăng mắc nhạt nhoà.

Năm cửa ô vẫn từng giờ thao thức.

Cà phê phố lặng thầm trong tiếng nhạc.

Có khi nào…

Anh thấy nhớ em không…!!!

4. Em về Hà Nội mùa đông – Toàn Tâm Hòa

Em về Hà Nội mùa Đông

Hồ Tây chiều xuống mênh mông lững lờ

Từng con phố nhỏ nên thơ

Mùi hương hoa sữa thẩn thờ đắm say

Em về Hà Nội chiều nay

Cây bàng lá đỏ rơi đầy lối qua

Tiếng chuông Trấn Vũ chiều tà

Vọng lên từng nhịp ngân nga xao lòng

Em về Hà Nội… thầm mong

Nhìn đôi bờ bãi sông Hồng uốn quanh

Bạt ngàn in một màu xanh

Lung linh như một bức tranh tuyệt vời !

Em về Hà Nội thăm chơi

Ba Đình buổi sáng tiết trời lạnh se

Bâng khuâng em lắng tai nghe

Chim ca bướm lượn bốn bề bình yên

Em về Hà Nội linh thiêng

Ngàn năm văn hiến đất hiền địa linh

Thủ Đô cổ kính thanh bình

Em về gởi những cảm tình nơi đây.

5. Em ơi, Hà Nội phố – Khuyết danh

Em ơi, Hà Nội phố

Ta còn em mùi hoàng lan

Ta còn em mùi hoa sữa

Con đường vắng rì rào cơn mưa nhỏ

Ai đó chờ ai tóc xõa vai mềm

Ta còn em cây bàng mồ côi mùa đông

Ta còn em nóc phố mồ côi mùa đông

Mảnh trăng mồ côi mùa đông

Mùa đông năm ấy

Tiếng dương cầm trong căn nhà đổ

Tan lễ chiều sao còn vọng tiếng chuông ngân

Ta còn em một màu xanh thời gian

Từng chiều phai tóc em bay

Chợt nhòa, chợt hiện

Người nghệ sĩ lang thang hoài trên phố

Bỗng thấy mình chẳng nhớ nổi một con đường

Ta còn em hàng phố cũ rêu phong

Và từng mái ngói son yêu

Nao nao kỉ niệm

Chiều Hồ Tây lao xao hoài con sóng

Chợt hoàng hôn về tự bao giờ.

6. Tìm lại những mùa đông Hà Nội – Đỗ Kim Quang

Hà Nội đêm mùa đông!

Lành lạnh heo may phía sông Hồng thổi tới,

Ngọn đèn vàng ngóng ai mà đứng đợi

Hương sữa thoảng nồng nàn dệt sợi nhớ, sợi thương…

Hà Nội trải mù sương,

Những con đường khoác lên màu áo cũ,

Những nóc phố thâm nghiêm xô nghiêng cả một thời quá khứ

Bước chân người cô lữ chợt hanh hao.

Lòng bâng khuâng nhớ kỷ niệm năm nào:

Tiếng tàu điện leng keng… leng keng vọng về trong hư ảo,

Hương Ngọc lan lối hẹn hò nhuộm thơm mùi nếp áo

Thoảng đâu đây hơi ấm mối tình đầu…

Vẫn còn đó, những hàng cây im lặng, dãi dầu

Vẫn còn đó, giọng rao đêm lắng sâu miền ký ức

Ánh trăng mờ thao thức

Để bàn chân người ra đi day dứt lối xưa về

Chợt thấy lòng tái tê!

Nào ai hiểu quãng thời gian lê thê nơi đất khách

Nhưng còn đó Hà Nội thân thương khiến tâm hồn gột sạch

Để cánh chim trời sau bao năm xa cách về tìm lại những mùa đông…

Tìm lại những mùa đông Hà Nội - Đỗ Kim Quang
Tìm lại những mùa đông Hà Nội – Đỗ Kim Quang

Xem thêm: 30 bài thơ về mùa thu Hà Nội hay lãng mạn và sâu lắng nhớ về Hà Nội

Thơ tình mùa đông hài hước

1. Hôm nay lạnh sáu độ C – Khuyết danh

Trùm chăn cố nhịn… bị mê tè dầm

Nước ra xối xả ầm ầm…

Chăn, ga, chiếu, đệm ướt thâm mịa rồi.

Làm sao lạnh thế hả Trời

Khổ thân cho cái thằng tôi lúc này

Bây giờ biết lấy gì thay

Làm sao hết được mùi này ông ơi

Ông thì cũng quá dở hơi

Cứ cậy làm trời… để lạnh thế sao?

Hãy cho chút ấm đi nào

Dân tình chịu lạnh, lẽ nào không thương?

Mọi người mãi nằm trên giường

Nhiều ông quá mệt bởi tương nhiệt tình.

Xin Trời thương xớt chúng sinh

Đừng để giá lạnh… điêu linh cõi trần.

2. Người ấy dịu dàng, người ấy đẹp trai – Khuyết danh

Người ấy giống anh, cũng hào hoa phong nhã

Trong Thánh đường chiều nay em đi lễ

Gặp một cái nhìn đang lặng lẽ quay đi.

Em và người ấy có thể chẳng là chi

Nếu một ngày anh không bỏ em về xứ lạ

Con dốc ngày nào bây giờ xa xôi quá

Sao không về với em?

Có biết không anh?

Người ấy bây giờ đã hóa thân quen

Người ấy bây giờ đã không còn xa lạ

Em đánh rơi tình đầu nghiệt ngã

Trong yếu mềm, khờ dại, mênh mông…

Có trách giận gì em không?

Sao anh lại lặng im như thế?

Một mùa đông em bắt đầu đi lễ

Với một người không phải là anh.

3. Người ta dặn tàn thu sẽ đến chớm đông – Khuyết danh

Anh lại quen gọi cái se se trên phố lúc này là nỗi nhớ

Dẫu không được bên nhau cũng xin lần nhắc nhở

Trời đang trở mùa, mặc thêm ấm, nghiêng em.

4. Phiêu du trời xanh – Khuyết danh

Phiêu du nữa kiếp trời xanh

Một mình sương gió đã thành thói quen

Giờ em lời ngỏ chốt then

Làm sao chấp nhận được liền đây em

5. Gió đông khẽ thổi bên thềm – Khuyết danh

Mùa đông giá lạnh còn thêm quạnh lòng

Biết em đang đợi người mong

Cho anh tạm gác tình nồng em nha!!!

6. Gặp em giữa buổi trời đông – Khuyết danh

Thấy em run lạnh anh không nỡ nhìn

Quàng khăn lên cổ làm tin

Hỏi em có muốn chụp hình đăng face.

7. Thu đi đông đến quả là buồn – Khuyết danh

Ngõ phố chiều mưa nặng hạt hơn

Lạnh giá heo may trên lối cũ

Vắng em giấc ngủ chẳng say nồng

8. Hôm nay anh chẳng có gì vui – Khuyết danh

Phố đông, tim lạnh, mình say lòng buồn.

Anh ơi gió lạnh gần kề

Anh mau thu xếp để về bên em.

9. Mùa đông giá lạnh – Khuyết danh

Quần áo mỏng manh

Điều em muốn nhất

Là vòng tay anh

10. Mùa đông lạnh giá vắng em – Khuyết danh

Rét cho đến nỗi lem nhem cuộc đời

em ơi em nói đôi lời

mình hãy bất chấp yêu vời đi em!!

11. Rét quá nó trốn mất – Khuyết danh

Tìm mãi chẳng thấy đâu

Rờ dẫm một hồi lâu

Trốn đâu mà không thấy

Gọi điện cho bà vợ

Bán hàng ở ngoài chợ

Em ơi về mà xem

Rét quá nó trốn đâu

Anh tìm lâu không thấy

Bà vợ lại cười khẩy

Cứ để đấy em tìm

Dù nó có bị chìm

Em cũng tìm bằng được

Để cuối buổi tan chợ

Em về sẽ tìm cho

Ở nhà đừng có lo

Không giờ… Đêm sẽ thấy

Quả nhiên là như vậy

Khi đêm về lúc lâu

Bên nhau chao hơi ấm

Sóng tình lại trào dâng

Long lanh trong ánh mắt

Ngọt ngào làn môi thương

Vòng tay thêm xiết chặt

Vợ thì thầm bên tai

Anh ơi em lại thấy

Nó về rồi đấy anh

Tình vợ chồng thêm xanh

Dù mái đầu điểm bạc.

12. Trời ơi! Ông tạnh mưa đi – Khuyết danh

Ông cho tí nắng không thì… tôi toi

Rét gì rét quá đi thôi

Rúc trong chăn mãi chẳng rời nổi ra

Rét chẳng muốn ra khỏi nhà

Chân tay tê cóng, mồm va vào mồm

Rét chẳng muốn nấu cả cơm

Chăn ba bẩy độ cần cơm làm gì?

Rét gì mà rét quá đi

Ông mau mau nắng không thì tôi…toi!

Trời ơi! Ông tạnh mưa đi - Khuyết danh
Trời ơi! Ông tạnh mưa đi – Khuyết danh

Xem thêm: 80+ bài thơ tình vui nhộn hài hước cực chất cười rụng răng

Thơ tình mùa đông tháng 12

1. Viết cho tháng mười hai – Đặng Hà Thi

Một buổi sớm Đông về trên bậu cửa

Tháng Mười Hai lại ghé đến thật gần

Trên góc phố ai đó vừa nhóm lửa

Cơn mưa phùn buốt giá mỗi bàn chân

Ta gửi lại kỉ niệm buồn hiu hắt

Vệt thời gian khẽ níu tuổi xuân thì

Trong kí ức đọng bao điều vụn vặt

Tuổi qua rồi… đừng đong đếm làm chi

Rồi chợt nhớ những tháng ngày xưa cũ

Trào dâng lên theo từng đợt sóng lòng

Lời thương mến ai đã từng ấp ủ

Đến bây giờ… sao vẫn cứ long đong

Tạm biệt nhé… Tháng Chạp về bên ngõ

Câu thơ rơi, tiếng em hát phương nào

Bao thương mến ủ trong lồng ngực nhỏ

Đến bao giờ… tim mới hết hư hao?

2. Tháng 12 – Võ Thi

Bắt đầu vào nỗi nhớ Giáng Sinh

Chớ trách em đi lễ một mình

Phố xá đông vui như ngày hội

Treo đèn hoa kết mộng phù vinh

Bắt đầu nguyện ước với Ba Ngôi

Xin Chúa ban an lạc đến người

Con đã quen tháng ngày xa vắng

Nên chỉ cầu người ấy được vui

Mười hai tháng mười hai phiền muộn

Có nỗi sầu nao giống nỗi nào

Chủ nhật râm ran lời xưng tội

Tội tình con không đánh mà đau

Về đây quỳ dưới an nhiên Chúa

Nước mắt rơi trong cõi phụng thờ

Giáng sinh Chúa đến mang hi vọng

Con dám đâu nào mong cõi mơ

Mười hai tháng mười hai hiu quạnh

Lại Giáng Sinh về trên phố vui

Năm nay đốt lửa lùa đông lạnh

Mở party che bớt ngậm ngùi.

3. Tháng 12 ơi! – Khuyết danh

12 ơi mùa Đông đến rồi đó

Chiếc lá đầu tiên rớt lìa cành

Đông ơi sao về nhanh đến thế

Để cho làn tóc ướt hoen mi

12 ơi cải vàng tươi rực rỡ

Để cho màu nắng gắt đôi môi

Đông đến rồi đi vội vàng thế

Sao nỡ chia xa phút đợi chờ

12 ơi lạnh lắm lắm rồi nhé

Đừng để em lạnh lẽo một mình

Đón Giáng Sinh sang một năm nữa

Một mùa hạnh phúc, mùa an vui.

4. Tháng mười hai – Băng Nguyệt

Tháng mười hai quanh mình là tuyết

Trắng một trời xanh biếc mắt buồn em

Tình ngày nao sao người nỡ đành xem

Như bọt biển tan bay chiều gió bấc

Tháng mười hai những nỗi buồn không mất

Mà lại còn thêm cung bậc đớn đau

Nhìn tất cả chìm trong màu tang tóc

Những lạnh lùng khô khốc của con tim

Tháng mười hai nỗi nhớ cứ đêm đêm

Không hò hẹn vẫn êm đềm tìm đến

Em bây giờ như con thuyền lạc bến

Biết nơi nào để lại đến cùng nhau

Tháng mười hai ôi một tháng khát khao

Bên ai đó tình trao không nuối tiếc

Tháng mười hai của khoảng trời ly biệt

Tiễn đông hàn xuân mới đến tìm thôi!

5.  Chào tháng mười hai – Hồng Khan

Tháng mười hai về tới

Đông lạnh lẽo mình ên

Không ai để bắt đền

Niềm cô đơn sầu tủi

Tháng mười hai phủ bụi

Kỷ niệm cũ nhạt nhoà

Xa cách mấy mùa hoa

Tình vùi chôn dĩ vãng

Tháng mười hai vệt sáng

Đã không rọi xuống trần

Để héo úa tuổi xuân

Vết chai sần cũng chịu

Tháng mười hai nũng nịu

Của làn gió vờn ru

Nỗi nhớ giăng sương mù

Ta ngu ngơ hoài niệm.

6. Thơ tình tháng mười hai – Trần Thanh Xuân

Anh à

Tháng mười hai về trước ngõ rồi anh

Gió bấc thổi trời hanh hao se sắt

Sương đầm vai, bàn tay gầy lạnh ngắt

Anh có về sưởi ấm hộ em không ?

Tháng mười hai chẳng đủ nắng để hong

Nhớ ướt mèm chông chênh buồn dễ sợ

Bàn chân nhỏ bước trượt nhầm vào nhớ

Em gồng mình đếm nhớ lọt qua tay

Thu theo anh quấn vội cả heo may

Cây đàn nhỏ gảy sầu lên câu hát

Trời tí tách trêu ngươi buông từng hạt

Em cuống cuồng gói ghém trả hư không

Cõi hư không anh bảo có diêu bông

Em vội tìm nhặt được tình nông nổi

Những xác lá nằm bơ vơ bên cội

Em gom về ủ mộng giấc mơ đông…

Anh ơi

Tháng mười hai má em bớt ửng hồng

Đông ỡm ờ xoa màu lên mắt tím

Chiều nghiêng đổ hoàng hôn mau tắt lịm

Anh hãy về cho em bớt chênh chao.

7. Tháng 12 – Yến Tân

Lạnh không em đã sang tháng 12

Nắng mong manh gió chòng chành vần vũ

Miền bắc lạnh bởi đang mùa chuyển gió

Không có em… nỗi nhớ đến nao lòng

Tháng 12 rồi nơi em có rét không

Có nhớ anh nhiều như anh đã nhớ?

Dòng thời gian buồn trôi hoài lặng lẽ

Anh một mình cứ dang dở mấy vần thơ

Tháng 12 cây trút lá ngẩn ngơ

Ủ mầm biếc chờ mùa xuân thay lá

Cũng như mình ủ trong lòng nỗi nhớ

Để gặp nhau mình trao cả tình yêu.

8. Tháng mười hai – tháng cuối năm – Nguyễn Nhơn

Sắp hết năm rồi đó em ơi

Tháng mười hai chưa cười đã tối

Việc còn nhiều, mọi người thúc hối

Muốn xong thì tối phải làm thêm

Tháng mười hai rồi đó nhé em

Cố gắng lên mới xong hết việc

Cuối đông rồi sao mưa da diết

Khi chiều về, lúc lại nửa đêm

Tháng mười hai rồi đó nhé em

Lúa đồng trên đang mùa gặt hái

Em có nghe rộn ràng tiếng máy

Lúa chuyển về đầy ấp khoảng sân

Tháng mười hai đông cũng sắp tàn

Quà giáng sinh rộn ràng khắp phố

Thông Noel vàng, xanh, tím, đỏ…

Hết đông này ta lại đón xuân.

9. Tháng mười hai yêu thương – Trịnh Thanh Hằng

Đông nhẹ đến đan cài cơn gió bấc

Cánh môi hồng trong tê tái run run

Nép vào đêm lạnh lẽo chút mưa phùn

Em bé nhỏ trong vòng tay khao khát

Thu đã xa phải chăng cơn gió mát

Chỉ còn là những hoài niệm mà thôi

Khẽ khàng rơi chiếc lá cuối bên đời

Chiều bỗng tím như chưa bao giờ tím

Tháng mười hai rét cắt da ngọt lịm

Thương rất nhiều em mình hạc sương mai

Nắm tay nhau đi cả đoạn đời dài

Chợt bừng tỉnh hóa ra là quá ngắn

Tháng mười hai mặt trời không muốn lặn

Đêm rất dài ngày lại ngắn tày gang

Cho cơn say chẳng tỉnh giấc nồng nàn

Vầng dương sáng trộm nhìn qua khe cửa

Tháng mười hai anh sẽ về thắp lửa

Nguyện một đời sưởi ấm trái tim em

Năm cũ qua ta đóng cửa khép rèm

Dồn nhựa sống đón chào năm mới đến

Ngủ ngon nhé thuyền sẽ không rời bến

Mãi đong đầy như con nước ngoài khơi

Ở ngoài kia dẫu mưa gió tơi bời

Anh mãi nguyện lửa hồng xua băng giá.

10. Tháng 12 đã về rồi em – Trịnh Thanh Hằng

Tháng Mười hai đã về rồi em

Cơn gió lạnh suốt đêm xào xạc

Cơn mưa chiều rì rào chưa ngớt

Tiếng chim đàn về tổ ríu ran

Tháng Mười hai hối hả qua năm

Bao công việc còn đang bề bộn

Người đi xa nhớ về mái ấm

Lòng xuyến xao năm mới đoàn viên

Tháng Mười hai thắp sáng Đức Tin

Thông Noel xanh niềm hy vọng

Giữa đông giá vẫn đầy sức sống

Chúa ban cho hạnh phúc trần gian

Tháng Mười hai chớm nụ mai vàng

Đào chịu rét để ra hoa sớm

Cánh ruộng mạ lên xanh mơn mởn

Nước sông về đổ ải đồng chiêm

Tháng Mười hai đã về rồi em

Đất và người sắp lên tuổi mới

Cuộc sống sẽ vào mùa hoa trái

Anh và em thêm một mùa xuân!

Xem thêm: Stt chào tháng 12 và câu nói hay về tháng 12 ý nghĩa nhất

Tháng 12 đã về rồi em - Trịnh Thanh Hằng
Tháng 12 đã về rồi em – Trịnh Thanh Hằng

Xem thêm:

Qua những thông tin trên, VANHOADOISONG đã giới thiệu các bài thơ tình mùa đông hay bày tỏ nỗi buồn cô đơn lạnh lẽo. Hãy bày tỏ cảm xúc của bản thân bằng cách bình luận ngay bên dưới bài viết nhé!

0/5 (0 Reviews)

Bài viết liên quan

Bình luận

Để lại bình luân

Nhập bình luận tại đây
Để lại tên bạn ở đây

Xem nhiều