101+ câu nói hay dành cho học sinh cuối cấp chia tay trường lớp

Lại thêm một mùa thi cử nữa đến, quãng thời gian này là thời gian có thể mỗi người sẽ lựa chọn cho mình một ngã rẽ khác nhau. Vì vậy, trước khi chia tay mọi người thường xuyên gửi những lời chia xa đầy ý nghĩa và tâm trạng. Nếu bạn đang băn khoăn không biết bày tỏ gì thì hãy theo dõi hết bài viết này để biết 101+ stt hay về học sinh, câu nói hay dành cho học sinh cuối cấp chia tay trường lớp nhé!

Câu 1 – 25

Câu 1: Trường cũ là gì? Chính là lúc vừa mới tới, bạn chỉ ước sao chóng thoát khỏi nó. Đến khi thoát khỏi nó thật, bạn lại chỉ hy vọng có thể được ở thêm, dù chỉ một hai ngày.

Câu 2: Năm tháng qua đi cuốn theo những ước mơ của một thời đầy ắp khát khao và mơ mộng. Thời gian vô tình chẳng chờ đợi ai cứ thế mang hồi ức đi xa về miền nhung nhớ. Tuổi học trò với những kỉ niệm giờ đây gói ghém tất cả theo cuộc hành trình dài.

Những mối tình dang dở, lời yêu còn bỏ ngỏ mà gió xôn xao, cuộn xoáy rít lên từng cơn xa tít. Ai cũng từng trải qua tuổi trẻ với bằng lăng tím, ghế đá, và hoa phượng rực đỏ lửa khát khao một góc sân trường.

Câu 3: Tôi rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm mà tôi và bạn đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng.

Câu 4: Kể từ ngày ấy trên áo cậu không còn mùi nắng.

Câu 5: Tiến lên là việc đơn giản. Nhưng những gì chúng ta để lại đằng sau luôn là khó khăn.

Trường cũ là gì?
Trường cũ là gì?

Câu 6: Tôi rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm mà tôi và bạn đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng…

Câu 7: Tháng năm về mang theo tiếng tu hú kêu gọi bình minh mỗi sáng, nghe hơi gió thanh mát tâm hồn.

Câu 8: Còn nhớ lúc thi xong môn cuối, rời khỏi trường thi, quay lại nhìn vẻ mặt của mọi người, người nào cũng thật bình tĩnh, tự nhiên trong lòng cảm thấy hụt hẫng. Thi xong, không có ai mang đau lòng, khóc lóc, không có ai ném sách, ném vở… như tôi vẫn tưởng tượng. Vào cái giờ phút bước sang trang mới của cuộc đời này, cứ bình thường như thế mà kết thúc.

Câu 9: Niềm vui lớn nhất của cuộc đời là làm những điều mà người khác cho rằng mình không có khả năng để thực hiện.

Câu 10: Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất, là bài văn viết mãi không xong, là đề toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thòi gian buồn tẻ nhưng cũng phong phú nhất trong đời.

Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất
Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất

Câu 11: Tháng năm, chào đón mùa hè bằng những cơn mưa rào bất chợt, chút thất thường của thời tiết bỗng chốc gợi nhớ thương năm tháng học trò, sục sôi kỉ niệm rồi vấn vương thứ cảm xúc không tên thầm kín, vẫn vẹn nguyên trong nỗi nhớ năm nào. Hè về… mùa chia xa và… nhớ.

Câu 12: Có phải vì hời hợt thế nên cuộc đời dễ dàng đẩy mình trôi dạt về những phía không nhau. Tự hỏi giờ đây, nếu đứng ở vùng trời khác, ngước lên vòm cây xanh lá, nhận ra đóa bằng lăng tím nhỏ, bạn có nhớ mình của một chuyện cũ ngày thơ.

Câu 13: Đợi đến mùa hè năm sau, phòng học kín chỗ ngồi đáng tiếc cũng không phải là chúng tôi.

Câu 14: Cấp 3 là khoảng thời gian để bạn cảm nhận những nụ cười khúc khích, cảm xúc khác lạ và đặc biệt.

Câu 15: Ngày cuối cùng năm trung học mỗi người ai nấy ôm nhau và khóc, riêng tôi chỉ cười vì nghĩ lên đại học chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Sau này tôi mới biết mình đã sai rồi, chúng tôi ở những năm đại học không còn là chúng tôi của những năm trung học nữa!

Câu 16: Thời gian vô tình, rồi đến một lúc nào đó chúng ta bước qua nhau như những người xa lạ, vô hình trong dòng người ngược xuôi. Nhưng dẫu có như thế thì trong hồi ức mỗi chúng ta vẫn đọng lại những gì đẹp nhất, trong sáng, hồn nhiên của lứa tuổi 17 mến thương. Cánh phượng hồng năm nào ép vội vào trang vở giờ vấn vương cả khung trời ước mơ.

Câu 17: Cất lời tạm biệt tháng Năm cũng là tạm biệt những rung động tinh khôi đầu đời. Cái nắm tay đầu tiên làm con tim em rơi rụng bên gốc phượng già cỗi, ừ, thì gốc phượng ấy cũng chứng kiến nhiều lắm rồi, những tình cảm chan chứa đầu tiên của tuổi mười tám

Câu 18: Một lần thi, bốn trang bài thi, đi qua ba năm, thêm một mùa hạ.

Câu 19: Thật là khó để tìm những người bạn tốt, càng khó hơn khi phải chia tay họ và đó là những người mà ta không bao giờ có thể quên.

Câu 20: Những gì các em chán ghét ngày hôm nay, là ngày hôm qua mà anh chị mãi mãi không thể quay trở lại.

Những gì các em chán ghét ngày hôm nay, là ngày hôm qua mà anh chị mãi mãi không thể quay trở lại
Những gì các em chán ghét ngày hôm nay, là ngày hôm qua mà anh chị mãi mãi không thể quay trở lại

Câu 21: Hà Nội buồn, cổ kính, mình tôi lang thang trong những chiều nhung nhớ , những bóng hình xưa cũ ùa về. Gửi những người bạn đã cùng tôi suốt những ngày đẹp nhất thứ tình cảm ấm áp, những người đã cho tôi biết yêu, biết ghét, biết nhớ thương, cho tôi biết vấn vương, tin yêu và hi vọng. Dù chia xa, dù hối tiếc nhưng trong lòng này vẫn mãi khắc sâu.

Câu 22: Nỗi nhớ có khi còn chưa kịp đặt tên bởi tình cảm học trò mong manh như cánh phượng, mỏng tang và nhẹ tanh trong chiều gió. Nó cũng mang màu đỏ rực, chẳng dễ phai mờ trong nhiều năm sau nữa.

Câu 23: Thi xong, đời này, lớp học này, có lẽ sẽ không thể gặp đầy đủ nữa.

Câu 24: Một ngày nào đó, khi bạn ra trường, tất cả những điều bạn đã làm đều sẽ có ý nghĩa.

Câu 25: Ba năm cấp ba thực ra là khoảng thời gian rất đơn giản, chính là nuôi mộng ước bước chân vào đại học. Rồi một ngày bất chợt ngoảnh đầu lại, thấy bản thân đã đi đến cuối con đường, lại chẳng hiểu sao có muôn vàn những nuối tiếc.

Câu 26 – 50

Câu 26: Tớ không biết tuổi thanh xuân của tớ khi nào thì kết thúc. Có thể là sau khi lấy chồng, sinh con hay là khi mà con người ta trải qua một độ tuổi đủ lớn để bước qua thanh xuân. Nhưng mỗi khi nhớ về cậu, là cả một bầu trời kí ức. Tươi đẹp cũng có, đau buồn cũng có. Có chăng tất cả điều đó là thứ gia vị không thể thiếu cho mối quan hệ của chúng ta.

Câu 27: Ve sẫu đã vang lên những bản nhạc buồn, tôi và bạn sắp phải rời xa những thứ thân thuộc. Còn đâu những ngày đèo nhau đi học trên con đường đầy hoa sữa, còn đâu những buổi chiều tan học la cà các quán xá ven đường.

Câu 28: Lúc ấy ghét nhất mặc đồng phục, ghét nhất lớp học. Bây giờ lại vô cùng hi vọng có thể một lần nữa mặc đồng phục, ngồi trên cái bàn cố định cũ mà ngủ một giấc.

Câu 29: Con đường trưởng thành sẽ luôn có sự rời xa nhau theo cách này hay cách khác. Khi đó chúng tôi luôn tin rằng rời xa nhau vì ngày mai gặp lại vì vậy mới nói hẹn gặp lai. Thật ra thế giới này quá rộng lớn, ban đầu những người nói mãi mãi không xa nhau. Một lần xa nhau rồi có thể sau này sẽ không còn cơ hội gặp lại nữa. Rồi hai bên đều phải quên đi. Tạm biệt thực ra không phải là từ biệt mà là một lời hứa.

Câu 30: Ở trường cấp 3 bạn có thể nghĩ rằng mình đã yêu, nhưng bạn nên tin rằng mình cần phải hiểu rõ bản thân một cách toàn diện trước khi tìm thấy tình yêu đích thực với một ai đó.

Ở trường cấp 3 bạn có thể nghĩ rằng mình đã yêu
Ở trường cấp 3 bạn có thể nghĩ rằng mình đã yêu

Câu 31: Thèm lắm được lại cái tuổi thơ dữ dội ngày ấy, thèm lắm được tung tăng chạy dưới mưa, thèm lắm được cảm giác háo hức mỗi khi mùa hè đến…

Câu 32: Ai cũng cảm thấy thanh xuân sẽ chẳng bao giờ là vĩnh viễn mà khi đó chính là thời gian đẹp nhất của cuộc đời chúng ta, lúc này đây tôi và toàn bộ quãng thanh xuân của chúng ta cùng nói lời tạm biệt!

Câu 33: Mấy ngày cuối cùng, những bạn nam cho dù bình thường có nghịch ngợm đến đâu cũng khoác lên mình bộ đồng phục ký đầy tên của cả lớp. Vài người bình thường mình ghét cũng cảm thấy dễ thương. Chỉ là, đã không thể tụ tập đông đủ nữa rồi.

Câu 34: Ngày chia tay không phải là ngày bình thường trong cuộc sống của bạn, bạn sẽ nhớ bởi đó là kỷ niệm.

Câu 35: Tuổi học trò ơi, nhớ lắm, nỗi nhớ da diết âm ỉ đang chảy theo dòng máu… Nhớ bàn ghế, nhớ trường lớp, nhớ bạn bè, nhớ thầy cô, nhớ cơn mưa.

Câu 36: Chúng tôi năm đó cứ tưởng rằng đời chỉ có tương phùng, lại không ngờ hoá ra còn có những bỏ lỡ, những sự tiếc nuối và cả những thứ không thể vãn hồi…

Câu 37: Khi tôi tham gia lễ tốt nghiệp, tôi nghĩ mình sẽ khóc to một trận, nhưng tôi không có. Khi tôi đeo balô bước ra khỏi lớp, tôi nghĩ mình sẽ khóc thật to, nhưng tôi không có. Khi tôi thi xong môn cuối, tôi nghĩ cuối cùng cũng phải khóc rồi, nhưng tôi lại đứng ở cổng trường nửa ngày cũng không khóc.

Nhưng, trong đêm đen tĩnh lặng của ký túc xá Đại học, một đêm bình thường vô cùng, niềm chua xót trong tôi lại trào ra, nước mắt cứ thay nhau mà rơi không ngừng.

Lúc ấy ghét nhất mặc đồng phục, ghét nhất lớp học
Lúc ấy ghét nhất mặc đồng phục, ghét nhất lớp học

Câu 38: Trong suốt một đời người, thông thường bạn gặp rất nhiều người. Một vài trong số đó có thể gắn bó với bạn lâu dài, một số khác chỉ thoảng qua và biến mất mãi mãi. Nhưng qua một thời gian tất cả mọi người sẽ có chỗ đứng nhất định trong trái tim bạn.

Câu 39: Có một loại tốt đẹp mang tên “Thanh Xuân”, có một loại chia ly mang tên “Tốt Nghiệp”… Hành trình chúng ta cùng nhau tại ngã rẽ kia phải tạm biệt rồi… “Bảo Trọng”.

Câu 40: Có một nơi chốn mang tên “Thanh xuân có một toà thành mang tên niên thiếu”.

Câu 41: Đẹp nhất vẫn tuổi học trò, những tuổi xuân của chúng ta. Còn đó, nhưng không bao giờ trở lại. Gửi ngàn lời chúc thi tốt đến tất cả anh chị, chúc các anh chị sẽ thi tốt nghiệp thật tốt và sẵn sàng hành trang bước vào đời.

Câu 42: Thời gian cứ thế trôi, tuổi tác cũng nhiều hơn, tuổi thanh xuân tươi đẹp cũng vì vậy mà không thể nào quay lại được, chia tay nhé – tuổi học trò đáng nhớ!

Câu 43: Có những nỗi nhớ còn chưa kịp đặt tên bởi tình cảm học trò mỏng manh như cánh phượng, nhẹ tênh như hoa gió và nó mang một màu đỏ rực chẳng dễ phai mờ qua năm tháng.

Câu 44: Khởi đầu là đáng sợ, và kết thúc thì thường là buồn, nhưng đó là những thứ tốt nhất mà bạn có suốt những năm trung học.

Có một nơi chốn mang tên "Thanh xuân có một toà thành mang tên niên thiếu"
Có một nơi chốn mang tên “Thanh xuân có một toà thành mang tên niên thiếu”

Câu 45: Tôi thích sự hết mình của tuổi trẻ. Nó là một minh chứng cho những điều ngờ nghệch ngốc nghếch điên rồ chúng ta có thể làm, nhưng lại không thể làm vào độ tuổi khác. Vậy thì tại sao không sống hết mình? Khi mà chúng ta chỉ có thể sống một lần, và tuổi trẻ cũng chỉ có một lần mà thôi!

Câu 46: Tuổi học trò là gì. Là khi nhắc lại vẫn còn đọng lại cái cảm giác tiếc nuối. Mỗi lần xem phim lại nhớ về mình của quá khứ. Kỷ niệm lại ùa về. Chào bạn chàng trai năm 17 tuổi, những kỷ niệm vui và đáng nhớ nhất. Mỗi lần xem những bộ phim học đường lại nhớ đến bạn. Chàng trai đẹp nhất tuổi thanh xuân của mình.

câu 47: Ngày cuối cùng năm trung học mỗi người ai nấy ôm nhau và khóc, riêng tôi chỉ cười vì nghĩ lên đại học chúng tôi sẽ gặp lại nhau. Sau này tôi mới biết mình đã sai rồi, chúng tôi ở những năm đại học không còn là chúng tôi của những năm trung học nữa!

Câu 48: Tuổi học trò là một điều gì đó thiêng liêng quá đỗi. Khi những xúc cảm chạm nhẹ, dịu dàng lan tới từng trái tim, mỗi rung động lại kèm theo cái đỏ mặt ngượng ngùng và có biết bao nhiêu bức thư ngăn bàn chưa dám gửi.

Câu 49: Bản thân mỗi người luôn biết rằng mình sẽ nhìn lại những lần có nước mắt và nụ cười, nhưng sẽ không bao giờ hiểu rằng sẽ có lúc điều đó thành sự thật cho tới ngày cuối cùng của năm cấp 3.

Câu 50: Nhìn chữ một cái là biết vở của ai. Ngửi mùi một cái là biết quần áo của ai.

Nhìn chữ một cái là biết vở của ai. Ngửi mùi một cái là biết quần áo của ai
Nhìn chữ một cái là biết vở của ai. Ngửi mùi một cái là biết quần áo của ai

Câu 51 – 75

Câu 51: Một ngày nào đó chúng ta sẽ vẫy chào nhau và ước rằng mình không bao giờ phải nói lời tạm biệt.

Câu 52: Chúng ta mất 4 năm cấp 2 để kỳ vọng vào 3 năm học cấp 3 Chúng ta mất 3 năm cấp 3 để khát khao về 4 năm đại học Chúng ta mất 4 năm đại học để nhớ về 7 năm trung học. Cuối cùng chúng ta mất cả đời để tưởng niệm về tuổi trẻ của chúng ta.

Câu 53: Đời người làm gì có ai đi qua 2 lần tuổi trẻ. Những năm tháng vừa lẫn tiếng cười vì biết thêm nhiều điều hay, vừa lẫn những giọt nước mắt của những lần vấp ngã và thất bại. Sau này, khi nghĩ lại sẽ chỉ còn là những kỉ niệm đẹp, đẹp đến không thể quên.

Câu 54: Thi xong cuối cùng một môn, chuông reo, thầy giám thị thu bài đầy đủ, quay lại nói với chúng tôi: “Chúc mừng các em đã thuận lợi vượt qua kì thi, mọi người vất vả.” Tự nhiên hốc mắt ươn ướt. Đây là thật. Kết thúc rồi.

Câu 55: Chúng tôi sẽ sống cho những ngày mà mình không bao giờ quên khi ở với những người bạn mà chúng tôi luôn nhớ.

Câu 56: Bạn cùng bàn đó là người không cần phải đợi đến giờ thể dục giữa giờ hay lễ chào cờ mới có thể nhìn trộm. Cậu ấy ở ngay bên cạnh tôi, tuy không thuộc về tôi nhưng có thể để đầu óc treo ngược cành cây và nói, tôi vẫn luôn ở đây.

Câu 57: Những phút giây cuối được ở bên bạn bè thầy cô và mái trường thân yêu. Tiếng trống trường vang lên kết thúc đời học sinh nghe thật buồn. Sẽ nhớ nơi này lắm, biết bao kỉ niệm.

Một ngày nào đó chúng ta sẽ vẫy chào nhau và ước rằng mình không bao giờ phải nói lời tạm biệt
Một ngày nào đó chúng ta sẽ vẫy chào nhau và ước rằng mình không bao giờ phải nói lời tạm biệt

Câu 58: Tuổi học trò là một điều gì đó thiêng liêng quá đỗi. Khi những xúc cảm chạm nhẹ, dịu dàng lan tới từng trái tim, mỗi rung động lại kèm theo cái đỏ mặt ngượng ngùng và có biết bao nhiêu bức thư ngăn bàn chưa dám gửi.

Câu 59: Nhớ lúc thi xong, thầy chủ nhiệm nói với chúng tôi: Thi Đại học thực chất không thể bàn luận bằng việc thi tốt hay không tốt, mà chính là một bài thi mà tất cả người trẻ cùng làm, sau đó kết quả quyết định bạn đi thành phố nào, cùng người thế nào gặp gỡ, cùng ai yêu đương, cùng ai đi phượt… Vậy nên, không cần quá lo lắng. Cứ chờ đợi thành phố dành cho bạn, chờ đợi sự gặp gỡ của bạn.

Câu 60: Ở khoảnh khắc ấy. Bạn mới thấu hiểu cảm giác này. Xa rồi thời áo trắng. Nước mắt thay buổi chia tay.

Câu 61: Tôi sẽ nhớ những nụ cười khi chúng tôi đi trên con đường riêng của mình, nhưng có rất nhiều điều mà chúng tôi học được và sẽ không bao giờ sợ hãi. Có một thế giới bên ngoài cánh cửa cuộc đời và nhiều điều trên con đường cuộc sống.

Câu 62: Tuổi thanh xuân cũng như mây trời. Những ngày cuối cùng là những khoảng khắc không bao giờ quên. Chúng ta gần nhau hơn, biết quan tâm hơn.

Câu 63: Tôi rất nhớ chúng ta của năm đó, hối hả chạy tới lớp khi nghe tiếng chuông báo, ngủ gà ngủ gật vì bài giảng nhàm chán, hò hét ầm ĩ khi được nghỉ đột xuất, hay phải thức ôn thi đến sáng chỉ bởi vì lúc trước không học bài. Những năm mà tôi và bạn đều không có gì, chỉ có thời gian vừa dài vừa rộng.

Câu 64: Có cuộc hội ngộ nào mà không có chia tay, có cuộc vui nào mà không có kết thúc. Sẽ chẳng còn những tiết học thanh vắng mỗi buổi trưa, còn đâu những bụi phấn vương trên tóc thầy, và còn đâu nữa những lần trốn học hẹn nhau nơi góc phượng sau trường. Tất cả chỉ còn là kỷ niệm nơi trường xưa.

Ở khoảnh khắc ấy. Bạn mới thấu hiểu cảm giác này. Xa rồi thời áo trắng. Nước mắt thay buổi chia tay.
Ở khoảnh khắc ấy. Bạn mới thấu hiểu cảm giác này. Xa rồi thời áo trắng. Nước mắt thay buổi chia tay.

Câu 65: Để nói 1 từ dành cho tuổi 17 tôi sẽ dành cho nó 1 chữ “Tiếc”. Nếu có thể quay lại tôi sẽ đi chơi với các bạn nhiều hơn, chúng ta sẽ dành thật nhiều thời gian để cười thay vì giận dỗi và sẽ để bên cậu bạn thầm thích và nói “Tớ thích cậu chàng trai tuổi 17 của tớ”.

Câu 66: Đừng buồn hay thất vọng khi phải nói lời tạm biệt. Sự chia tay là cần thiết trước khi mọi học sinh có thể gặp lại nhau. Hãy chắc chắn những khoảnh khắc dù dài hay ngắn đều dành cho bạn bè mỗi chúng ta.

Câu 67: Tuổi học trò là gì. Là khi nhắc lại vẫn còn đọng lại cái cảm giác tiếc nuối. Mỗi lần xem phim lại nhớ về mình của quá khứ. Kỷ niệm lại ùa về. Chào bạn chàng trai năm 17 tuổi, những kỷ niệm vui và đáng nhớ nhất. Mỗi lần xem những bộ phim học đường lại nhớ đến bạn. Chàng trai đẹp nhất tuổi thanh xuân của mình.

Câu 68: Tôi tạm biệt tuổi học trò với những xúc cảm tuyệt vời nhất của mình, vui có, buồn có, luyến tiếc cũng có… Những cảm giác đó sẽ theo tôi mãi, không bao giờ quên.

Câu 69: Những bản nhạc du dương của những chú ve đã bắt đầu cất tiếng báo hiệu một mùa hè nữa lại đến. Mùa chia tay của những cô cậu áo trắng, mùa tạm biệt với những trang sách vở. Mùa kết thúc những yêu thương chớm nở non nớt của tuổi trẻ. Sẽ chẳng còn là kỳ nghỉ hè của những con người chập chững bước vào đời.

Câu 70: Thời gian vui vẻ sẽ đến và đi, nhưng kỷ niệm thì luôn còn mãi.

Thời gian vui vẻ sẽ đến và đi, nhưng kỷ niệm thì luôn còn mãi
Thời gian vui vẻ sẽ đến và đi, nhưng kỷ niệm thì luôn còn mãi

Câu 71: “Nếu được quay lại những tháng ngày hạnh phúc cùng chúng bạn thời cấp ba, tôi sẽ giành từng giờ, từng phút để nói với chúng nó rằng: “Tao yêu mày”, “Cảm ơn mày”. Và để nói với thầy cô của mình rằng: “Con yêu thầy cô rất nhiều, cảm ơn thầy cô vì tất cả.”

Câu 72: Không có cuộc gặp nào tránh khỏi phút chia tay. Biết là thế nhưng vẫn thật không nỡ. Thời gian có thể lạnh lùng đến mức nào nữa. Cuối cùng cũng không phải sợ nơm nớp bị cô túm lên bảng, không còn sợ bị cô phát hiện lúc ngủ gật cũng không cần thót tim khi bị cô gọi lên trả bài. Đáng sợ nhất không phải là chia ly mà là sự nuối tiếc, cái gì đến rồi cũng sẽ đến chẳng tránh được. Thật không nỡ mà!

Câu 73:

Hoa phượng nở ve sầu kêu ra rả

Xao xuyến lòng bao kẻ sắp chia xa

Kìa làn gió đưa hương mùa hè đến

Hè đến rồi tràn ngập mái trường thương.

Câu 74: “Chúng ta cứ nói với nhau rằng tuổi trẻ hãy cứ sai lầm, nhưng tôi của năm 18 tuổi đó, vẫn chưa một lần dám sai.”

Câu 75: Điều cuối cùng ở lại sau những tháng ngày thanh xuân đấy, là chúng ta chỉ còn sống trong trí nhớ của nhau.

Câu 76 – 101

Câu 76: Người ta gọi, đó là tuổi học trò, là thanh xuân, là những gì trong trẻo và đẹp đẽ nhất của cuộc đời.

Câu 77: 

Chia tay bạn làm rơi bao giọt lệ

Giọt mắt buồn khẽ đọng lại trên mi

Hoa phượng đỏ hay mắt người tuổi trẻ

Khẽ đánh rơi trên ghế đá sân trường.

Câu 78: Khi bắt đầu năm học ai cũng muốn rời khỏi ngôi trường càng sớm càng tốt, khi kết thúc thời đi học ai cũng mong được ở lại dù chỉ một hai ngày.

Câu 79: Cấp 3 là quãng thời gian khó quên nhất. Là bài Văn viết mãi không xong, là đề Toán khó đến phát khóc, là cậu bạn dễ thương lớp bên cạnh, là cuộc sống sinh hoạt với ba điểm thẳng hàng: Nhà, trường, chỗ học thêm. Đó là quãng thời gian buồn tẻ nhưng cũng phong phú nhất trong đời.

Người ta gọi, đó là tuổi học trò, là thanh xuân, là những gì trong trẻo và đẹp đẽ nhất
Người ta gọi, đó là tuổi học trò, là thanh xuân, là những gì trong trẻo và đẹp đẽ nhất

Câu 80: Năm tháng không quay trở lại. Tôi xoè bàn tay đang nắm chặt cánh thư phượng vĩ, để gió cuốn đi những tháng năm đẹp nhất của tuổi thanh xuân bay đi mãi mãi.

Câu 81: Chúng ta chẳng phải suy nghĩ có nên chuồn tiết này không nữa. Bởi vì chúng ta chẳng còn tiết mà học. Mùa thu nay, cái phòng học mà các bạn luôn muốn trốn tiết ấy vẫn cứ đầy học sinh ngồi đó. Chỉ là những người ngồi đó sẽ chẳng còn là chúng ta…

Câu 82: Giờ chia tay đã đến bạn ơi! Mới đây thôi ta cùng với nhau tay trong tay vai sát vai ta chung đường, này bạn thân ơi, giờ này chia xa và xin nhớ trong tim ta luôn khắc ghi bao kỷ niệm, dù thời gian trôi, dù nhiều ngăn cách… thì xin nhớ nhau từ đây.

Câu 83: Thời gian vội vã quá bạn nhỉ! Mới ngày nào mình chào nhau câu làm quen, những kỷ niệm mình chưa kịp lưu giữ giờ đã phải chia tay. Trên bước đường tương lai, nếu một ngày nào đó mình gặp lại, chúng ta sẽ vẫn mãi là bạn thân như ngày còn chung bàn bạn nhé!

Câu 84: Buổi tốt nghiệp ngày hôm đó, chúng tôi chẳng ai ôm nhau, chẳng ai khóc. Chúng tôi cứ luôn nghĩ sau này sẽ gặp lại nhau. Cứ nghĩ nó dễ dàng như mỗi buổi sáng của lúc trước, bước vào lớp là liền thấy mặt nhau, hỏi nhau đã ăn sáng chưa, đã học bài chưa.

Câu 85: Những ngày ôn thi vất vả nay còn đâu. Thi xong rồi giờ muốn cầm cuốn tập lên cũng không biết mình nên học gì nữa. Thời gian qua nhanh không chừa một ai!

Câu 86: Từng dòng lưu bút sẽ là kỷ vật cho tình bạn chúng ta, hãy gìn giữ và trân trọng những khoảnh khắc ấy vì nó chỉ có một lần trong đời. Bình an nhé bạn tôi ơi!

Chúng ta chẳng phải suy nghĩ có nên chuồn tiết này không nữa
Chúng ta chẳng phải suy nghĩ có nên chuồn tiết này không nữa

Câu 87: Giây phút chia tay, chúng em chào cô ạ! Mai này trên đường đời sẽ nhớ lắm hình dáng ấy, dáng đứng dịu dàng giảng bài cho đám trẻ ngây thơ, những lần cô giận dỗi dùng thước khẽ nhẹ vào tay em, nụ cười tỏa nắng khi chúng em đạt điểm cao. Tất cả những kỷ niệm cô trò mình đã có. Làm sao chúng em quên được cô ơi!

Câu 88: Chúng tôi năm đó cứ tưởng rằng đời chỉ có tương phùng, lại không ngờ hoá ra còn có những bỏ lỡ, những sự tiếc nuối và cả những thứ không thể vãn hồi.

Câu 89: Ba năm đạp xe qua con đường bằng lăng tím này đến trường. Và giờ không còn là học sinh cấp 3 ngây ngô nữa, không còn được hàng ngày qua nơi này nữa, sẽ nhớ lắm, nhớ con đường này, nhớ sắc tím bằng lăng, nhớ tuổi học trò.

Câu 90: Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18. Tuổi chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.

Câu 91: Tuổi học trò vụn về, non nớt đến cả lời yêu cũng chẳng dám thổ lộ ra. Cho đến khi mỗi người một hướng đi, lời yêu ấy cũng đánh rơi theo thời gian trôi mất. Tớ thật ngốc!

Câu 92: 

Đẹp nhất vẫn tuổi học trò

Những tuổi xuân của chúng ta

Còn đó, nhưng không bao giờ trở lại.

Câu 93: Hôm nay là một ngày thật ý nghĩa, người bắt đầu cũng là người kết thúc, đi được một vòng tuổi trẻ qua bao nhiêu người rồi lại trở về vị trí bắt đầu, gặp người đầu tiên.

Câu 94: Khoảng thời gian đó đã trôi qua rất nhanh. Nhanh tới mức vào những ngày này, tôi chợt nhận ra rằng cuộc đời cấp 3 của mình đã đặt dấu chấm hết từ khi nào.

Câu 95: Tháng 5 thật sự rất mong manh, dường như mọi thứ đều chuẩn bị kết thúc. Thứ chỉ mới bắt đầu, có chăng là mùa hè, những cơn mưa, trưởng thành, và chia ly.

Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18. Tuổi chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.
Chùm phượng vĩ em cầm là tuổi tôi 18. Tuổi chẳng ai hay thầm lặng mối tình đầu.

Câu 96: Ve sầu đã vang lên những bản nhạc buồn, tôi và bạn sắp phải rời xa những thứ thân thuộc. Còn đâu những ngày đèo nhau đi học trên con đường đầy hoa sữa, còn đâu những buổi chiều tan học la cà các quán xá ven đường.

Câu 97: Không ai khóc, không ai buồn bã, không ai cố ý uống say.Chỉ dạt dào những lời chúc phúc và trò quậy phá tung trời.Một dòng nước triều gọi là “tuổi trẻ” nhấn chìm tất cả chúng tôi.Khi con sóng rút về, một đám mình mẫy ướt sũng ngồi trên bờ cát, nhìn cô gái chúng tôi yêu quý nhất đang vẫy mạnh hai cánh tay, hạnh phúc bước lên một chặng khác trong con đường đời.

Câu 98: Tháng Tư dẫu vội vã thế nào cũng chỉ thế mà thôi. Nghe chú ve thả nhạc đâu đó ở gốc sầu đông bên hông nhà, lại xốn xang lòng dạ, muốn quay về thời cắp sách, thời tung tăng áo dài và phờ phạc cùng những mùa thi. Thời cầm bông phượng, ngắm đóa bằng lăng mà lòng rung rinh những nhịp đập dại khờ.

Câu 99: Tốt nghiệp là giây phút xuất hiện những giọt lệ trong veo mang theo bao nỗi niềm cảm xúc vui buồn xen lẫn. Là giây phút cuối chúng ta cùng ngồi trên ghế nhà trường, là những cái ôm của những đứa bạn thân thương, là những bàn tay thầy cô lau nước mắt. Tốt nghiệp là thời khắc những người trẻ chấp cánh bước vào đời.

Câu 100: Một bức ảnh tốt nghiệp chỉ cần 3 giây để chụp, nhưng nó lại lưu giữ kỷ niệm của suốt 3 năm thời gian.

Câu 101: Lúc ở cùng nhau rất khó cảm nhận được ý nghĩ của ly biệt. Chỉ khi chia cách sau này mới hồi ức lại năm tháng kỉ niệm đó.

Tháng 5 thật sự rất mong manh, dường như mọi thứ đều chuẩn bị kết thúc
Tháng 5 thật sự rất mong manh, dường như mọi thứ đều chuẩn bị kết thúc

Bài viết này đã tổng hợp cho bạn 101+ stt hay về học sinh, câu nói hay dành cho học sinh cuối cấp chia tay trường lớp. Hi vọng bạn sẽ trải qua thời gian cuối cấp thật tuyệt vời và tươi đẹp. Nếu có câu nói hay nào khác đừng quên chia sẻ bên dưới phần bình luận nhé.

Bài viết liên quan
Bài viết nên xem