GMT+7
Trang chủ / Thơ

Biển và đêm

Đăng lúc: 14/09/2020 15:03 (GMT+7)

Em một mình ngồi trước biển

Trăng cuối tháng hao gầy thương nhớ

Biển vẫn hát khúc tình ca muôn thuở

Sóng vẫn vỗ về bờ cát trắng đêm đêm

 

Những con thuyền no sóng ngủ yên

Bờ cát lạnh in dấu chân lạc lối

Rặng phi lao im lìm nghe sóng gọi

Ngoài khơi xa in bóng những con tàu

 

Em một mình ngồi trước biển và đêm

Thấy nhỏ bé trước bao la biển cả

Không có anh biển trở nên xa lạ

Giữa đông vui vẫn thấy biển vắng người

 

Biển vắng anh buồn lắm biển ơi!

Sóng giận dữ xô mình vào gềnh đá

Đá vốn vô tri như cuộc đời nghiệt ngã

Cát vắng chân người cát hóa hư không

 

Ngoài khơi xa anh có nghe không?

Tiếng em gọi hòa vào tiếng sóng

Đại dương mênh mông tình em sâu nặng

Về đi anh!

Đêm nay biển vắng người...

Anh Vân

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Tin, bài cùng tác giả