GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Vấn vương miền lau sậy

Đăng lúc: 06/08/2020 17:00 (GMT+7)

 lau sậy.jpg

Nơi tuổi thơ bình dị đi qua, nơi tháng ngày rong ruổi khắp triền núi đồi Tây Bắc, trong ký ức có một miền khắc khoải mang tên lau sậy.

Lau sậy không chỉ ở trong câu chuyện lịch sử mà bước ra đời sống của đứa trẻ quê chân thật gần gũi, thân thương đến lạ. Trong đôi mắt trong veo ngợp một trời lau trắng bình yên của những chiều đầy gió. Những cánh lau phất phơ vươn mình vẫy vẫy như mừng vui reo chào. Đâu đâu cũng ngập trời lau sậy dõng dạc khẳng định sự tồn tại. Bước chân ra ngõ đã gặp từng đám cỏ lau hiện diện. Nơi vạt đất trống trước nhà, từng cành lau đua nhau mọc lên vươn mình kiêu hãnh. Trên vùng đồi xa xa bóng dáng cỏ lau lặng lẽ hoà trong nắng từ lúc nào chẳng hay.

Lớn lên đã thấy cỏ dại, lau sậy tồn tại ở đó như một điều tất yếu, tham dự vào đời sống của con người rồi hoá thành thân thuộc chẳng thể nào thiếu vắng. Có những sáng sớm bình minh dâng lên hay buổi chiều hoàng hôn buông phủ trên ngọn cây chấp chới, ta bắt gặp ánh mắt đau đáu đầy nghĩ suy của mẹ cha. Người ngồi đó như nhìn xuyên qua từng quãng ký ức thao thức không ngủ. Của những ngày đầu tới vùng đất này lập nghiệp, khai hoang thuở cỏ lau mọc dày san sát, thuở còn bao vất vả khó khăn người cùng lau dìu dắt nhau bước qua. Trong mắt có nỗi nhớ, có bâng khuâng xuyến xao xúc động.

Cảm tưởng như lau sậy nhỏ nhắn, yếu ớt dễ dàng gục ngã trước nắng rát mảnh đất này hay trước trận gió ào ạt xao xác. Thế nhưng không cây vẫn mãnh liệt sống, hiên ngang đón nhận tất cả nắng nỏ từ thiên nhiên. Cây gắn bó bền chặt với người theo từng cách riêng.

Đứa trẻ mê vẻ mịn màng của từng bông lau trắng như đám bông dìu dịu mênh mang trên nền trời. Ấu thơ của chúng chẳng có điện thoại thông minh, không có máy ảnh xịn xò mà check in, khoe hình mà hoá thành niềm may mắn. Chúng có thể trọn vẹn tận hưởng từng khoảnh khắc bên người bạn bình lặng gụi gần của mình. Là từng đoạn thân lau sậy được bẻ phần dưới chơi trò so đũa rộn ràng của tụi con gái. Lũ con trai lại say mê với trò chơi trận giả với những lá cờ bông lau khí thế hừng hực như tinh thần của nghĩa quân năm xưa. Giản dị như thế, lau sậy tự nhiên bám bíu, nắm níu cùng thương nhớ của tụi nhỏ chẳng thể nào phai tàn.

Lau sậy làm thân với mẹ bằng chiếc chổi mộc mạc được bó ở góc nhà. Bằng hương thơm phảng phất nhen nhóm trong góc bếp. Lau sậy tự tình, trao gửi gắn bó đến người bằng một cách riêng không trộn lẫn.

Sắc trắng trộn lẫn màu tím nhạt mơ màng nhuộm lên nền trời chiều một nỗi vấn vương. Chính vẻ mong manh lơ đãng thả trôi từng cánh trắng theo chiều gió cho lòng ai hoài xao xuyến. Ta lớn lên bên những bông hoa lau trắng xoá cả một trời quê, trắng những triền núi đồi trập trùng, trắng theo những bước chân qua bao vùng miền cao thăm thẳm. Cho tình yêu lau sậy mỗi ngày thêm lớn thêm nồng trong tim.

Và buổi hoàng hôn bừng lên rực rỡ rồi tàn phai ánh sáng để bước vào cuộc đêm, người cũng đắm đuối ngắm nhìn bông sậy phất phơ trong lớp màn ánh sáng. Vẻ đẹp của những bông lau bay đi trắng xoá, vẻ đẹp sự mãnh liệt trong những phút tàn di như tiếc nuối, như luyến thương vời vợi. Lau sậy tô mướt mát cả một khung trời quê, nhuộm kín cả miền ký ức nhớ thương.

Cái đẹp của bông lau lơ đãng, tinh khôi cứ khiến ta muốn trở thành kẻ tình si mộng mị. Lau lang thang theo triền gió hay cứ mãi lang thang trong miền vấn vương của riêng ta...

Bùi Thị Hồi

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1