GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Thênh thang hương mùa thu

Đăng lúc: 15/09/2020 08:00 (GMT+7)

Dịu dàng như thể, mùa thu lặng yên bước sang từ lúc nào chẳng hay. Đặt dấu chân mơ màng lên bậc cửa thời gian bằng hương mùa miên man, thời điểm khởi sắc mùa thu chạm vào hồn người nỗi niềm xuyến xao vô tận.

Mùa thu gọi ta về nơi miền nhớ sâu tận trong tim. Mùa thu chắt chiu tinh túy đất trời dâng hương trên từng cảm xúc. Bước đi dưới bầu trời xanh thẳm, hít hà không khí trong lành dịu nhẹ. Thiên nhiên tựa ướp mật ngọt ngào.

Tháng Tám mùa thu lá đã khởi vàng trên từng con phố nhỏ. Nên bước chân cứ mãi chập chừng luyến lưu. Đi thật khẽ, nhón thật chậm kẻo làm lay động từng phiến lá mỏng manh. Từng nhóm bạn, các cô gái trẻ bắt lấy khoảnh khắc mùa thu trong từng khung hình. Cả không gian nhuộm sắc vàng ngọt ngào mang hương thời gian.

Tháng Tám ùa ập về trên bờ vai nhỏ, thả một nỗi buồn chênh vênh tựa chiếc thuyền nan chưa tìm được bến bờ. Nỗi niềm chơi vơi ở lại, còn người rời đi rất xa. Nhớ thương nán lại miết mải chòng chành về ký ức ngọt ngào. Người cần một bàn tay nắm chặt một bàn tay cùng nhau bước đi dưới trời xanh mùa thu, mặc hương hoa sữa vương mang trên bờ vai, nếp áo, thả từng cánh trắng trên tóc em. Để người nhẹ nhàng nâng niu gỡ cánh hoa nhẹ nhàng, tràn đầy yêu thương.

Khoảnh khắc trời thu vời vợi xanh thao thiết. Gió đưa hương mênh mang, nghe hương hoa thoảng đưa pha lẫn.

Chỉ muốn mãi được đứng giữa đất trời thênh thang rộng lớn mà hít hà, mà tưới tẩm vào hồn mình khoáng đạt của thiên nhiên. Giữa tiết trời này chẳng thể biếng lười mà cuộn tròn trốn mình trong chăn ấm như ngày đông tháng mười hai. Phải thức dậy thật sớm, khoác lên mình tấm áo mong manh lơ đãng như vẻ đẹp của nàng thu mà bước chân ra ngõ, mà lên phố, mà đi giữa núi đồi trập trùng, mà tận hưởng thời sắc tinh tuý nhất bởi thiên nhiên ban tặng.

Người ta chỉ muốn dành trọn cho nhau ngọt ngào, thương mến trong miền dịu êm tháng Tám này.

Là thương khoảnh khắc vạt nắng vàng đùa reo, buông lơi hờ hững. Nắng tháng Tám như bản nhạc giao thoa của thời gian. Gạn bớt đi gay gắt của vị hè chang chói. Lại chưa phải vị trầm nâu bàng bạc của mùa đông còn xa. Nắng tháng Tám lơ đãng, êm đềm, dìu dịu chỉ khiến lòng người chạm vào mà mê mà say. Ngọt như từng giọt mật ong sóng sánh. Ngọt tựa nụ cười trong veo của cô gái người lỡ thương.

Trên mảng tường vàng phố cổ, nắng chập chờn rung rinh theo bóng cây. Khung cửa sổ sơn xanh nổi bật giữa muôn sắc vàng, người ngồi đó lật giở từng trang sách, bình yên đến bên thật nhẹ. Nắng đậu xuống trang báo của cụ già nơi góc phố nhỏ, đậu trên từng mũi kim. Các cụ ông say sưa bên ván cờ, thỉnh thoảng nhấp chén trà ấm nóng bên cạnh. Nắng chờn vờn, tinh nghịch ngó xuống tờ báo. Chiếu ánh nắng xuống nơi bác xe ôm đang tranh thủ ngơi nghỉ. Nghịch ngợm như một đứa trẻ.

Mùa thu gọi về hương cốm thơm lan, phảng phất trong không khí. Cốm vòng gói trong lá sen tròn đầy đậm vị. Người ở giữa lòng phố thị hay kẻ đã lỡ cất bước đi xa vẫn chỉ thao thiết muốn trở về ngồi xuống ven đường mua ít cốm được gói ghém cẩn thận nâng niu trong lá sen. Tựa như cả một trời thu ôm trọn vào thức quà tinh tuý tuyệt vời này. Để mà thương, mà nhớ, mà hoài luyến lưu.

Mùa thu vẫn luôn ở trong trái tim ta dù xa cách. Ta chầm chậm bước trên con đường, giữa đám lá vàng rơi. Có niềm bình yên khe khẽ, có những yêu thương luôn hiện hữu bên mình...

Huệ Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1