GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Riêng tôi, nỗi nhớ mùa đông

Đăng lúc: 27/11/2020 13:00 (GMT+7)

 nỗi nhớ mùa đông.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Chưa kịp chia tay trời thu cao xanh lộng gió, thế mà thời tiết lại bất thường với những ngày mưa dài xối xả. Mưa to không ngớt hạt, chợt như trong gió cái lành lạnh đầu đông đã tràn về. Trời đất thay chiếc áo mùa thu mây trắng bồng bềnh bằng màu tro xám xịt, buồn bã. Và tôi nhớ...

Vẫn những ngày tuổi thơ của mùa đông buốt giá, đến bây giờ vẫn còn đọng trong tâm trí tôi là hình ảnh ấm cúng của mẹ ngồi trong mái bếp. Bếp mùa đông của mẹ không phải như bếp lửa rơm của ngày hạ về, cũng không phải là bếp ga, bếp sưởi hiện đại như bây giờ. Mà đó là bếp củi lửa, bếp của biết bao sự tần tảo yêu thương của mẹ vào những sớm mùa đông lạnh giá. Lửa củi được mẹ nhóm giữa ba ông táo đất, mẹ chất củi lên và bắt đầu ngồi đấy, ngọn lửa hồng in hình mẹ thân thương trên vách tường đất, như tạt vào đấy khoảnh khắc người mẹ hiền đêm ngày lo lắng, chăm sóc và yêu thương những đứa con còn vụng dại...

Để có bếp lửa hồng trong những ngày đông giá ấy, từ những ngày hè nắng ráo, ba tôi đã chuẩn bị củi, phơi khô rồi chất lên chái củi để dành cho cả việc nấu nướng vào mùa đông. Như mọi gia đình ở nông thôn ngày trước, việc “dự trữ” củi cho mùa đông cũng như các nhu yếu phẩm khác như gạo lúa, mắm muối... là việc làm thường xuyên và rất quan trọng. Bởi ba tôi bảo, nắng mưa là chuyện của ông trời, nhất là mưa đến là lũ đến, ướt hết, biết lấy cái gì đun nấu. Tranh thủ ngày hè nắng đến cháy da, ba tôi bửa những gốc tre, sầu đông hay những loại cây khác trong vườn nhà rồi đem phơi phóng trước sân. Ba bảo, có củi khô chất đầy chái bếp thì đỡ lo trong người. Cũng như lúa gạo đầy chum, mắm muối đầy sành, đầy hũ rồi thì ăn mới ngon miệng, ngủ mới yên giấc. Sau này khi lớn lên, ngẫm nghĩ lại, tôi mới biết hết đó là sự lo lắng, thương yêu của ba mẹ dành cho đàn con thơ dại chúng tôi trong những ngày nào gia đình còn gian khó.

Bây giờ, sau mỗi lần nấu ăn, tôi tắt bếp ga và cảm nhận không khí lành lạnh lập tức tỏa ra không gian nhỏ của căn nhà. Hoặc dù có đang nấu, bếp ga với độ nóng cao nhưng vẫn thấy căn nhà lạnh lẽo. Không riêng tôi, có lẽ khói bếp quê nhà ngày xưa vẫn còn vương vấn tâm hồn mỗi người vì sự ấm cúng khác thường ấy của... củi lửa mùa đông. Nhớ lại ngày nào, những trưa đang nắng gắt thì mấy chị em tôi đem củi chất vô chái bếp. Củi dùng vào mùa đông thường là “già” được chọn ra, đậy lại khá kỹ càng nhằm tránh mưa gió “dòm ngó” tới nên cháy đượm, ít khói, có khi phát ra những tiếng nổ tanh tách nho nhỏ nghe rất vui tai, còn lá hoặc những cành nhỏ, non thì mẹ đã tận dụng đun vào những ngày nắng dễ cháy hơn rồi. Mỗi mùa đông về, không gian gia đình dường như ấm cúng hơn nhờ bếp lửa, và dù bất kể mùa nào, mẹ tôi thường là người dậy sớm nhất nhà, quét tước, dọn dẹp, biết bao lo toan cho một ngày mới của cả nhà tôi. Thương nhất vào những sáng mùa đông, mẹ dậy sớm nhóm bếp củi khi ngoài vườn nhà còn dày đặc sương đọng trên cây lá. Mẹ bắc nồi nấu cơm và tranh thủ loay hoay đủ thứ việc trong nhà. Dù bên ngoài trời lạnh nhưng thoáng thấy ánh lửa hồng bập bùng trong góc bếp, thỉnh thoảng tôi thò đầu ra khỏi chăn nhìn xuống nhà bếp. Có hôm tôi thấy mẹ ngồi hơ lửa, mẹ lật qua lật lại đôi bàn tay thô ráp, che khuất nửa khuôn mặt hiền hậu của mẹ. Rồi mẹ với tay lấy củi đun thêm vào bếp, ngọn lửa hồng càng tỏa sáng hơn. Con Miu và con Vàng cũng lon ton đến nằm bên chân mẹ từ lúc nào, như cùng mẹ sưởi thêm hơi ấm trong mùa đông lạnh lẽo. Đôi lúc, trong sự im vắng của không gian sáng sớm ấy, tôi tung chăn và chạy thẳng xuống bếp ngồi vào lòng mẹ. Tôi tíu tít kể cho mẹ nghe biết bao nhiêu chuyện, nào là giấc mơ đêm qua con đã thuộc bảng cửu chương, to nhỏ với mẹ về chuyện con gà trống nhà mình đã biết gáy, hay cái cặp đi học của con đã bị sứt quai, chuyện thằng Nam bị cô giáo phạt vì không vâng lời... Tôi nhớ rằng trong những buổi sớm mùa đông, vạn vật thức dậy trễ nên không gian thật yên tĩnh và nhẹ nhàng khác thường... Nhưng với tôi, mọi  tình cảm, suy nghĩ khi nhớ về tổ ấm gia đình vô cùng sâu sắc.

Qua biết bao năm tháng, ngôi nhà tranh và bếp lửa mùa đông nơi quê nhà giờ chỉ còn trong ký ức xa xăm. Nhưng những hình ảnh thân thuộc ấy vẫn không hề phai nhạt trong tâm khảm tôi. Chiều nay, đi trong phố với dòng người vội vã dưới trời mưa tầm tả, tôi lại ước ao muốn được ngồi bên bếp lửa củi nơi quê nhà. Tôi nhớ bếp lửa mùa đông. Riêng tôi, đó là nỗi nhớ mùa đông...

Hồ Thu

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1