GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Phù sa ân tình

Đăng lúc: 28/08/2020 08:00 (GMT+7)

Tôi như cánh chim bay xa góc trời xa xứ, lòng luôn nặng nợ nghĩa tình phù sa. Miền phù sa như mạch nguồn dung dưỡng những mùa màng cây trái, vẽ nên màu xanh dạt dào trải khắp quê hương. Vị phù sa thấm nhuần vị ngọt bùi của tình đất, tình người, bồi lắng nên dải đồng bằng thân thương như núm ruột, hoa trái gần gũi như hơi thở. Để rồi dòng chảy phù sa dần ngấm vào trái tim những người con quê hương, thân thuộc trong từng nếp nghĩ, nếp sống hằng ngày.

Ở đôi bờ nhánh sông quê tôi là những nếp nhà hướng mặt ra sông, nằm xen giữa hàng dừa xanh, rặng tre già soi bóng xuống dòng nước hiền hòa. Lòng sông thủy chung chở nặng phù sa, như cô gái quê kín đáo nét duyên thầm gửi niềm riêng vào tiếng sóng vỗ da diết. Phù sa đã nhuộm màu áo cho dòng sông bàng bạc một màu đỏ nâu chất phác, khi lấp loáng lộng lẫy dưới ráng chiều, lúc nên thơ mơ mộng những đêm trăng sáng. Bãi bồi phù sa có những chú còng đỏ nhanh nhảu, mỗi lần thấy bóng người qua chúng liền mất hút vào dòng nước, để lại dấu chân chi chít trên lớp bùn non. Con cò trắng lặn lội kiếm ăn, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên thả ánh nhìn ngơ ngác. Vỏ ốc, vỏ hến bám đầy rong rêu, giề lục bình mắc cạn nằm chơ vơ trên bãi bồi.

Chiều xuống, nước sông rút chỉ còn xâm xấp, bãi bồi cát trắng ven sông hiện ra tựa mảnh khăn mỏng giữa màu trời rực rỡ. Đó là nơi lũ trẻ con trong xóm hòa vào bao trò chơi bất tận, đến khi trăng đã lên cao giữa tiếng mẹ gọi về ăn bữa cơm chiều, thì những bàn chân lấm phèn mới chịu ra về. Tuổi thơ tôi là những hoàng hôn chạy nhảy trên bãi bồi thấm đẫm phù sa, là những trưa hè thỏa thuê tắm táp, hòa mình giữa dòng nước mát rượi, phù sa chan chứa. Hương phù sa quấn quýt trên tóc, luênh loang trong những ngọn gió sông thao thiết, hiền lành. Từng ngày, phù sa bồi đắp lòng thương nhớ, neo giữ cội rễ cây cối nặng tình quê kiểng. Miền ca dao mẹ hát cũng ngọt lành như mạch nguồn phù sa, lặng lẽ bên tôi suốt những dặm dài nổi trôi...

Dòng phù sa bềnh bồng, lênh đênh suốt cuộc hành trình từ đầu nguồn ra biển lớn, cho cây lúa trổ đòng, sen súng ngát hương, cỏ cây đâm chồi, ra hoa kết trái. Phù sa âm thầm dệt nên những thửa ruộng mỡ màu, vườn cây, luống rau xanh ngút ngàn, đến con tôm, con cá cũng mắc nợ phù sa. Người quê một nắng hai sương, lội sông, lội ruộng, phù sa thân thuộc đến từng kẽ móng chân đóng phèn sau cuộc mưu sinh vất vả. Hạt cơm dẻo thơm trong bữa ăn hằng ngày có cả vị phù sa. Chiếc nón lá, tấm áo cha mặc ra đồng bao tháng ngày vẫn lưu hương phù sa bền bỉ. Nụ cười của mẹ sau buổi làm đồng cũng lấm láp phù sa, hòa cùng những giọt mồ hôi còn chưa kịp khô trên khuôn mặt dầu dãi sương gió. Phù sa hiện hữu trong cả ước mơ mùa màng bội thu, no ấm, trong nỗi hoài vọng đau đáu của những người tha hương.

Đã bao đời, phù sa mang dáng hình của mảnh đất quê hương nhớ thương sâu đậm, vẹn nguyên một tấm chân tình. Phù sa nhắc tôi nhớ giọt nước mắt của mẹ những mùa hạn đất đai cỗi cằn, những mùa lụt mênh mang biển nước. Trong vị phù sa có vị mồ hôi, vị nước mắt chát mặn của cha mẹ tôi suốt một đời thủy chung với đồng lúa, dòng sông, bờ bãi. Tôi như cây lúa non, như con còng nhỏ, được lớn lên bởi dòng phù sa bắt nguồn từ tấm lòng cha mẹ ấm áp bao dung. Đó là phù sa của yêu thương - nguồn phù sa mà cả cuộc đời tôi mang ơn và luôn thôi thúc tôi quay gót trở về giữa vời vợi ân tình.

Trần Văn Thiên

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
2