GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Niềm vui ngày mùa

Đăng lúc: 31/10/2020 09:00 (GMT+7)

 Niềm vui ngày mùa.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Vậy là mùa thu đã hiện hữu trên những cung đường tuần tra biên giới với cái nắng dịu trải dài, vàng mênh mang. Nắng thu tô màu cho quả na, quả chuối, quả bưởi, ươm vàng những bông lúa trên thửa ruộng bậc thang ven sườn đồi. Hương lúa thanh nhẹ, ngan ngát thoảng khắp thôn bản. Lòng tôi lâng lâng với những ký ức mùa gặt tuổi thơ.

Quê tôi, miền đất chiêm trũng, đói no đều gửi gắm vào mùa gặt. Những năm 1990 trở về trước, ngày mùa đến, mọi nhà rộn ràng với việc mua sắm liềm, hái, quang gánh, những người đàn ông trung niên thì sửa sang lại chiếc xe đạp thồ. Mọi công việc đều tất bật vội vã bởi niềm mong ngóng có bát cơm mới thơm sau những ngày giáp hạt.

Ngày xuống đồng gặt, người dân quê tôi thường tổ chức đổi công, lúa nhà nào chín trước được các gia đình tập trung nhân lực gặt giúp, rồi cứ quay vòng, cuốn chiếu. Trên cánh đồng lúa chín vàng như mâm xôi cứ nhấp nhô nón lá, rộn ràng tiếng nói cười. Cứ thế, tình làng nghĩa xóm trải rộng khắp cánh đồng ngày mùa.

Ngày đó, học sinh chúng tôi còn được nghỉ mùa để phụ giúp gia đình. Học sinh cấp 2, cấp 3 chúng tôi cũng bận rộn không khác gì người lớn. Dường như sống với đồng ruộng từ bé nên ý thức lao động cũng đã ngấm vào máu từ tuổi thơ. Lũ trẻ chúng tôi hăng hái lao động, mỗi đứa một việc tùy vào sức, tùy vào hoàn cảnh. Con gái thì ở nhà phụ giúp cơm nước hoặc ra đồng tập gặt, con trai thì vác lúa, đẩy thuyền chuyển lúa lên bờ. Cũng dầm mưa dãi nắng, cũng những giọt mồ hôi mặn chát, nhưng chúng tôi luôn làm việc với sự đam mê và tinh thần phấn khởi.

In đậm trong tôi nhất là những ngày mùa mưa lũ, cả cánh đồng quê chìm trong nước, những bông lúa chín vàng dập dềnh trong sóng nước. Sóng trên cánh đồng, sóng trong lòng người cứ cuồn cuộn tái tê. Chẳng chờ được nước rút mới thu hoạch mùa vì lúa sẽ mọc mầm, các bà, các chị lại dầm mình, nước đến lưng bụng đi mò từng gốc lúa bỏ lên thuyền chở về tránh lũ...

Vào mùa, người nông dân làm việc cả đêm, từ đầu tối đã rộn ràng tiếng máy tuốt lúa, tiếng đập kẹp, tiếng cót két của trâu kéo trục. Nhưng có lẽ ấn tượng nhất với lũ con trai mới lớn chúng tôi là đập kẹp, thứ âm thanh bình bịch vui vui khắp đường làng, ngõ xóm. Kẹp làm bằng hai khúc tre, được néo với nhau bằng đoạn dây thừng, vòng kẹp chắc đon lúa rồi dùng sức người đập xuống chiếc cối đá như bác thợ rèn đập búa, những hạt thóc văng ra rào rào. Chúng tôi ấn tượng với đập kẹp không chỉ bởi được lao động trong không khí đông vui, nhộn nhịp mà ở đó được đua với lũ thanh niên cùng lứa, được thể hiện sức của con trai mới lớn.

Những đống thóc được cào mỏng ra sân phơi, cào đi, cào lại dọn cho hết rơm, phơi vài nắng cho khô, được rê, quạt cho hết hạt lép rồi cất vào bồ, vào cót. Ngày đó người ta đánh giá sự khá giả của mỗi gia đình qua chiều cao của cót đựng lúa.

Xa quê lâu ngày, thỉnh thoảng về quê tôi vẫn được gặp người dân quê tôi vào mùa. Mùa gặt bây giờ đã có những chiếc máy gặt liên hợp giải phóng sức lao động cho bà con nhân dân. Đến ngày gặt người dân chỉ việc đem bì ra bờ ruộng đưa lúa về. Vui vì sự đổi mới, người nông dân không còn chân lấm tay bùn nhọc nhằn sớm khuya, các bà, các mẹ, các chị bớt đi những giọt mồ hôi chát mặn. Nhưng ký ức  mùa gặt xưa luôn tròn trịa, nguyên vẹn và vẫn mãi đẹp trong trái tim tôi!

Và giờ đây giữa mênh mông mùa vàng biên ải, nơi quê hương thứ hai của mình, những người lính biên phòng chúng tôi như được trở về với ký ức tuổi thơ... Chúng tôi được hưởng niềm vui lao động trong ngày mùa cùng bà con các dân tộc trên biên giới, nơi máy móc công nghiệp chưa thể thay thế sức người. Ngày mùa của bà con, niềm vui rộn ràng của bà con cũng là niềm hân hoan của người lính biên phòng.

Quốc Toản

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1