GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Những chiếc Huy hiệu của ông

Đăng lúc: 03/02/2020 19:00 (GMT+7)

Tôi có một người ông đáng kính. Người đã làm bạn với tôi, gieo vào lòng tôi lý tưởng sống cao đẹp từ những ngày tôi hãy còn thơ bé. Trong ký ức của ông, hào hùng nhất, đẹp nhất là những năm tháng đi theo Đảng làm cách mạng, được cống hiến hết mình cho Tổ quốc thiêng liêng. Và với ông bây giờ, trân quý lắm vẫn là những chiếc Huy hiệu của Đảng trao tặng.

Chẳng phải chỉ con cháu trong nhà, đến cả anh em họ hàng mỗi dịp ghé thăm, ông đều hào hứng kể cho nghe về Bác Hồ, về Đảng và những năm chống Mỹ ác liệt. Ông kể chi li từng chi tiết với chất giọng hào sảng và tất cả niềm tôn kính, tự hào về những câu chuyện như vừa mới xảy ra ngày hôm qua. Và kiểu gì ông cũng nói đến giây phút thiêng liêng được đứng trong hàng ngũ của Đảng, về những chiếc Huy hiệu Đảng tròn năm ông được trao tặng đến giờ.

Ông vốn là anh giải phóng quân tham gia kháng chiến từ những năm 60 của thế kỷ trước cho đến ngày góp mặt trong Chiến dịch Hồ Chí Minh lịch sử giải phóng hoàn toàn miền Nam, thống nhất đất nước. Trước đó, năm 1970 ông được kết nạp Đảng tại đơn vị ở chiến trường Quảng Trị. Và đến nay, ông đã vừa tròn 50 năm tuổi Đảng. Ông bảo thế hệ của ông thời ấy, ai cũng như anh hùng Lê Mã Lương, đều xem “cuộc đời đẹp nhất là trên trận tuyến đánh quân thù” và được kết nạp Đảng là một niềm vinh dự lớn lao không phải ai cũng có được.

Ông nhớ như in những lần đã được trao Huy hiệu Đảng. Mỗi dịp như thế thường được tổ chức trang trọng trong dịp Quốc khánh, sinh nhật Bác hoặc đúng vào ngày thành lập Đảng. Cảm giác được đứng trang nghiêm trên bục cao, được cài chiếc Huy hiệu với hình ảnh búa liềm trên nền cờ đỏ thắm lên ngực khiến ông không nguôi xúc động xen lẫn tự hào. Bao kỷ niệm một thời đạn bom bên Đảng, bên đồng đội lại ùa về như thác đổ, trào dâng trong lòng.

Tôi nhớ khi còn nhỏ, có lần đã tò mò mở chiếc hộp gỗ trong tủ đồ của ông. Trong chiếc hộp, ngoài chiếc mũ tai bèo đã sờn màu và chiếc Huy hiệu 30 năm tuổi Đảng của ông. Chỉ có vậy thôi mà ông cất đặt chúng thật kĩ như những vật báu. Thế rồi xoa đầu tôi, ông rưng rưng bảo: Chiếc mũ ấy là kỷ vật cuối cùng mà người đồng đội của ông đã để lại trước lúc hy sinh, còn chiếc Huy hiệu kia là chiếc Huy hiệu cao quý đầu tiên của Đảng ông được trao nhận. Trong sâu thẳm mắt ông, tôi thấy chất chứa một niềm thành kính, biết ơn đến vô cùng.

Lại nhớ có lần, bà nói đùa ông như thật, rằng: Ông cháu bao nhiêu năm tham gia cách mạng, hòa bình trở về làm chủ nhiệm hợp tác xã cũng bao nhiêu năm, vậy mà nhà túng vẫn cứ túng, các bác các chú cũng chẳng ai được dựa hơi mà làm ông nọ bà kia,... Nghe vậy, ông chỉ cười trừ. Ông bảo: Phẩm chất của người lính, người Đảng viên chân chính là vậy; làm cán bộ để vì mình, ông không làm được.

Mùa xuân năm nay, ông nhận được Huy hiệu 50 năm tuổi Đảng. Tôi biết ông vui mừng, xúc động lắm. Mỗi lần ngắm nhìn ông, tôi lại tâm niệm rằng: Mình phải sống cho có ý nghĩa, mà ý nghĩa lớn nhất ở đời là được cống hiến hết mình cho những lý tưởng cao đẹp, nhất là cho quê hương, Tổ quốc thân yêu! Nghĩ vậy, tôi lại nhớ đến câu hát quen thuộc của nhạc sĩ Vũ Hoàng trong ca khúc Khát vọng tuổi trẻ: “Đừng hỏi Tổ quốc đã làm gì cho ta, mà cần hỏi ta đã làm gì cho Tổ quốc hôm nay”.

Thu Đình

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1