GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Ngày cũ bình yên

Đăng lúc: 26/06/2020 10:00 (GMT+7)

Ấy là khi tôi được hòa mình vào một phiên chợ ở quê, sáng sớm lóc cóc xách làn cho mẹ đi tới đi lui từ hàng cá cho đến hàng rau. Những khuôn mặt quen thuộc, những chỗ ngồi quen thuộc và giọng nói quê đầy sự mộc mạc chân phương. Nụ cười của cô bán rau tập tàng ngồi ở góc chợ rất tươi mỗi khi thấy hai mẹ con tôi ghé qua, mặc dù đôi lúc hai mẹ con cũng không mua rau vì ở nhà rau vẫn còn nhiều. Thật lạ, hình ảnh của cô khiến tôi thấy cả một sự bình yên trải dài, mà ở đó chỉ toàn là người hiền, lương thiện. “Ở chợ quê mình ấy mà, toàn là người hiền thôi”, mẹ nhẹ nhàng đáp lại lời của tôi, khi tôi cảm nhận một chút về cô bán rau tập tàng. Và cả ánh mắt của cô bé nhỏ thó ngồi nép bên người mẹ đang bán rau ánh lên sự trong veo, mang theo cả một bầu trời đầy hồn nhiên và nhiều ước vọng.

Ấy là khi tôi được ngủ dậy đón ngày mới ở quê nhà. Ban mai ở quê trong lành quá đỗi. Tiếng gà gáy vang lên từ chỏm cao nhất của đống rơm tao tác, vàng rền giòn giã. Từ chái bếp, hương thơm mùi xôi mẹ đồ, ngọn khói lởn vởn trắng ngà từ kẽ ngói khẽ bay lên hăng hắc, hòa quyện vào nhau. Mấy chú khướu không rõ từ nơi đâu, cũng về líu lo trên cành bạch đàn sau hồi như đang hân hoan chào đón ngày mới. Nắng buổi sáng vàng chanh, xiên xéo qua chái bếp, từng vệt sáng dài lấp lánh, rọi qua khuôn mặt của mẹ. Ánh nắng soi vào vết chân chim, nếp nhăn trên khuôn mặt mẹ chằng chịt như đang hong khô dấu thời gian khắc nghiệt. Còn chú mèo tam thể thấy nắng cứ ưỡn ẹo, mắt nheo lên nhìn nắng, đôi râu rung nhè nhẹ tận hưởng ngày nắng ấm. Đám con quây quần bên mẹ, chờ mẹ lấy đôi đũa cả xêu từng nắm xôi cho vào lá chuối tươi đã được rửa sạch bóng. Thêm một chút muối vừng mẹ rắc nữa là trọn vị bữa sáng yêu thương. Tôi vo tròn nắm xôi trong tấm lá chuối, hơi nóng làm ấm đôi bàn tay, hương thơm tràn lên mũi, và nghĩ về những hạt nếp dẻo thơm, những hạt vừng bùi bùi béo ngậy. Bình yên gói lại trong mọi suy nghĩ, trong một ngày mới tốt lành.

Ấy là khi tôi thấy mình bé lại những ngày thơ ấu. Tuổi thơ trong vắt với cánh diều tự chế, những chú ve mùa hạ trong hộp diêm kêu rè rè, những lần bì bõm dưới dòng sông quê mát rượi, những trận bóng nảy lửa bên sân bóng làng với trái bóng kết bằng rơm khô, vải vụn. Tôi cười, bạn bè tôi cười khanh khách, chạy nhảy hết cả mùa hạ bỏng rát, quần áo ướt sũng mồ hôi. Những cái ôm đầu tiên của lũ bạn, những nụ cười của tuổi thơ đã trở thành ký ức, và dòng thời gian bất tận đã đưa tôi đến thế giới của những người trưởng thành, tới một nơi xa xôi với nhiều lo toan suy nghĩ. Cuộc sống những ngày ở phố, đôi khi tâm trí tôi bị trống rỗng, bó buộc, và luôn cố gắng hòa mình để khỏi chống chếnh, chênh vênh. Và bằng một cách nào đó lạ lùng, khi tôi mất dần cảm xúc tôi lại gieo rắc về những ngày ấu thơ yên bình, neo lại nẻo yêu thương.

Ấy là một buổi chiều của ngày xưa lắc, tôi ngồi trong lớp học với đám bạn. Mùa hạ của những năm cuối cấp. Phượng hồng và bằng lăng rực rỡ. Dưới vòm trời mùa hạ, đám con gái cười dịu dàng kể lại những chuyện đã qua, những trò nghịch ngợm mà đến phút cuối mới bật mí. Tất cả xóa nhòa giận hờn để ngồi lại bên nhau, vòng tay ôm bờ vai tuổi mười tám rưng rưng, khẽ chuyền tay nhau quyển lưu bút đầy ắp dòng mực tím. Tuổi mười tám xanh ngời. Tuổi học trò đầy ước vọng. Mãi mãi về sau những ngày cũ tuổi học trò mãi là những ngày thương nhớ ngọt ngào nhất. Mà cả tôi, bạn, những ai đã qua tuổi học trò đều muốn quay lại một lần trong đời.

Ấy là khi một ngày tôi gột bỏ tất cả những bụi bặm của phố phường, bỏ lại bon chen thường nhật tận hưởng cuộc sống chậm rãi ven đô. Nhấp một ngụm cà phê, tản bộ vỉa hè với hàng muồng hoàng yến buông thõng sắc vàng. Bình yên gói lại trong mọi suy nghĩ. Cơn mưa rào đổ xuống, đem trả lại vị ngọt của ngày cũ, khơi dậy bao cảm xúc tươi mới và thanh mát.

Tôi đã có những ngày cũ bình yên như thế...

Cao Thơm

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Tin, bài cùng tác giả