GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Nắng mưa trên miền ký ức

Đăng lúc: 08/05/2020 08:00 (GMT+7)

 Minh họa Nắng mưa trên miền ký ức.jpg

Tranh minh họa của Ngọc Hiếu.

Tháng 5 bắt đầu bằng một ngày đầy nắng lao xao. Nắng vàng ươm trên cánh đồng lúa đương vào vụ chín, hồng thắm trên đóa sen thanh khiết dịu dàng và đỏ rực trên cây phượng già cuối phố. Tháng 5 ồn ã bởi dàn đồng ca của ve sầu, gợi trong lòng người nhiều da diết khôn nguôi về mùa hạ cuối cùng của một thời không thể nào quên.

Mùa hạ ấy xa rồi, trường xưa còn đó: hàng cây ghế đá, bảng đen phấn trắng và bóng dáng cô thầy. Bạn cũ giờ ở nơi nao, phương trời nào có nhớ? Tháng 5 có thôi thúc người tìm về những ngày xưa, về khoảng trời thanh xuân trong veo và đẹp đẽ nhất?

Cái thời học hành vất vả, thức bao đêm cặm cụi bên trang sách và trăn trở về chặng đường phía trước. Với ta ngày ấy thì đấy là những suy nghĩ đầu tiên, thực sự nghiêm túc và đầy trách nhiệm về tương lai của chính mình, là bước ngoặt quan trọng để cuộc đời sang trang mới. Mười hai năm đèn sách, công lao thầy cô, tất cả không thể thành công dã tràng. Ta và chúng bạn ngày ấy, tuy mỗi người một ước mơ khát vọng nhưng đều giống nhau ở ý chí và niềm tin: học vì một tương lai tươi sáng. Ai cũng nỗ lực hết mình, cháy hết mình cho những đam mê. Vậy nên mùa hạ cuối cùng còn ở mãi trong tim dù thời gian trôi qua nắng mưa đắp đổi, dù dòng lưu bút xưa mờ phai dấu mực.

Tháng 5 mang trong mình nỗi nhớ không tên, thứ tình cảm vu vơ không đầu không cuối. Chẳng biết có phải là yêu hay chỉ chút ngộ nhận đầu đời. Ánh mắt nhìn bối rối, có một thoáng nhớ nhung, có một chút dỗi hờn... Mùa hạ cuối cùng thời gian trôi vội vã, thôi đành để những rung cảm ấy ngủ yên. Lời con tim chưa nói ngày ấy câm nín đến bây giờ. Tháng 5 giấu trong sâu thẳm tâm can đôi mắt trong veo và nụ cười đẹp tựa nắng mai.

Tháng 5 đâu chỉ nắng, mà còn có mưa. Cơn mưa giông đầu mùa bất chợt đến, bất chợt đi, nhanh không ngờ được. Dù nhanh cũng đủ làm không gian dịu mát, làm lòng người lắng lại chùng xuống, nao nao một nỗi niềm. Ta chạm tay vào mưa như chạm vào giông gió đầu đời. Ta vẫn nhớ cảm giác sợ hãi suýt gục ngã, may nhờ sự nhẫn nại ta đã vượt qua những ngày tháng khốn khó, từ đó mà trưởng thành hơn. Và bây giờ, dẫu giông tố bão bùng, thay vì trốn chạy, ta sẵn sang đối mặt, bình thản đón nhận. Bởi ta biết mây đen bay đi ánh dương sẽ bừng lên rạng  rỡ.

Mưa tháng 5, tiếng mưa như khúc nhạc buồn muôn thủa, là nước mắt của ông trời khóc chuyện thế nhân, là nước mắt của kẻ thiếu vắng tình thương hơi ấm mẹ cha. Ai mất cha mất mẹ rồi mới thấu, nỗi đau gặm nhấm hàng đêm, hàng đêm..., đau đến tận cùng. Cha mẹ như giấc mơ chỉ đến một lần duy nhất trong đời nên lòng ta day dứt khôn nguôi. Trong mưa ta nhìn thấy cha mẹ, cái thủa cơ hàn, quay quắt vì miếng cơm manh áo. Mắt ta nhòa đi, nước mưa mặn chát. Bóng hình cha mẹ hư ảo xa xăm.

Tháng 5 nắng hay mưa, âu là lẽ tự nhiên. Tháng 5 đến rồi đi, âu cũng là quy luật vì thời gian là thứ duy nhất con người không thể nắm giữ. Chỉ kí ức ở lại cùng ta. Mãi mãi...

Nhìn nắng mưa mà nghĩ chuyện cuộc đời, nhìn bước đi của thời gian mà lòng hoang hoải chông chênh. Ta tự trách mình đa cảm nên suốt đời đa mang.

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1