GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Đêm tĩnh lặng

Đăng lúc: 05/10/2020 13:00 (GMT+7)

Đêm tĩnh lặng, trăng chênh chếch, ánh sáng nhạt nhòa trong sương lạnh. Côn trùng đã bặt tiếng, ngọn gió lang thang trốn vào vòm lá. Không gian yên ắng vô cùng, lại một đêm ta thao thức. Qua rồi tuổi trẻ, cái thời mà giấc ngủ đến dễ dàng như uống một ly sữa hay ăn một que kem. Qua rồi năm tháng thanh xuân tràn đầy nhiệt huyết và hoài bão ước mơ. Đối diện với màn đêm thăm thẳm, lại thấy lòng mình dấy lên bao nỗi u hoài.

Ta nhớ cha mẹ. Mười năm trời có lẻ, nỗi nhớ thương vẫn âm thầm dai dẳng. Ta cạn khô dòng nước mắt khi lần lượt tiễn đưa cha mẹ về chốn ngàn thu. Đau đến tận cùng. Mẹ ra đi vào một ngày cuối thu, lá đổ vàng như khóc; rồi chưa đầy ba đông cha cũng lặng lẽ rời xa dương thế. Từ ấy trong ta nỗi buồn hoa trăm năm. Căn nhà cũ giờ vắng lạnh, mái ngói rêu phong, phơi mình đếm nắng mưa. Vườn tược chẳng còn tay người chăm bón, cỏ dại phủ đầy. Trên bàn thờ, di ảnh cũng phai nhòa theo thời gian. Năm tháng qua đi chẳng thể lấp đầy nỗi trống vắng hàng đêm. Trong giấc ngủ chập chờn, ta cố níu lấy hình cha bóng mẹ, ước mong kiếp sau gặp lại, ta tiếp tục giữ tròn đạo hiếu.

Sắp đến ngày giỗ mẹ, nỗi nhớ thương càng cồn cào da diết. Đêm nay, ta đứng lặng trước bàn thờ, mùi nhang trầm phảng phất, hòa với hương thơm hoa huệ. Trong khói sương mờ ảo, ta thấy mẹ đi về giữa chốn trần gian thủa nào. Hơn mười năm sinh li tử biệt, ta còn nhớ như in dáng mẹ hao gầy vì dãi nắng dầm mưa...

Đêm tĩnh lặng quá! Ánh đèn cao áp nhuốm vàng từng tán lá, phủ vàng cả mặt đường. Ngọn gió trở mình khe khẽ, ru nhân gian giấc ngủ yên bình. Ta nhắm mắt,  thả trôi hồn mình về miền kí ức không tên.

Ta nhớ trường xưa, bạn cũ... Kỷ niệm bỗng ùa về nguyên vẹn. Còn đó giảng đường năm nao còn vang mãi lời thầy. Bài học làm người đã khắc cốt ghi tâm. Còn đó sân trường rộng thênh thang và hàng ghế đá dưới bóng cây mát rượi. Mỗi ngày không biết bao lần, ta trở gót trên lối đi quen thuộc. Năm năm liền như thế, vệ cỏ hiền lành chẳng đếm nổi bước chân.

Bạn bè của ta từ muôn nơi về đây tụ họp, chung cảnh ngộ xa nhà, chung lý tưởng và niềm tin yêu cuộc sống. Chúng ta dắt díu nhau đi qua năm tháng thanh xuân, nhường nhịn nhau từng bát cơm manh áo, sẻ chia nhau mọi niềm vui nỗi buồn. Ngày nhận bằng tốt nghiệp, chúng ta như bầy chim đứng bên bờ tổ, muốn tung đôi cánh bay vào trời xanh. Rồi mỗi đứa một nơi, dù công thành danh toại hay còn vất vả lận đận mưu sinh, ta và bạn bè vẫn nhớ về nhau, nhớ về mái trường ăm ắp yêu thương và nghĩa tình.

Đêm dần cạn, ta còn đắm chìm trong dòng cảm xúc miên man. Ngày mới sẽ bắt đầu với nhịp sống ồn ào và vội vã. Cũng vì miếng cơm manh áo mà người ta hờ hững lướt qua nhau, hờ hững với tất cả những gì không đem lại lợi ích. Toan tính càng nhiều cuộc đời càng ngắn lại, một lúc nào đó sẽ giật mình ngỡ ngàng vì thấy mình đã qua bên kia con dốc cuộc đời, có nuối tiếc cũng đã muộn màng...

Đêm cạn, bầu trời chuyển sắc màu tro nhạt. Ngọn gió thức giấc lay động lá cành, mặt đường ướt sương... Tròn một đêm, ta lắng nghe tiếng lòng mình trong lặng thinh.

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
2