GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Đánh rơi nỗi nhớ trên miền tháng Tư

Đăng lúc: 21/04/2020 08:00 (GMT+7)

Mỗi độ tháng Tư dập dìu theo nắng ùa về trên từng lối nhỏ, ta lại bật ca khúc “Tháng Tư về” cho giọng hát trong veo của Khánh Linh ngân vang tràn ngập căn phòng. Để cho nụ hôn giao mùa bịn rịn xao xuyến chạm vào tâm hồn qua từng nốt nhạc luyến nhớ.

Tháng Tư - chỉ thốt gọi thôi cũng đủ cảm nhận nét dịu dàng đằm thắm, trong ngần. Của đất trời cao xanh thăm thẳm buổi mùa chuyển di. Của không khí dịu nhẹ mang mang vô cùng dễ chịu. Của từng áng mây trắng thả trôi lững lờ như mê như say. Của thứ ánh nắng ngọt ngào đắm đuối tựa ướp mật, ướp hương hoa nồng đượm. Không phải là cái nắng nhẹ hẫng của mùa xuân, cũng chẳng phải là thứ nắng gắt gỏng nồng nực đến khó chịu của mùa hạ, cũng chưa phải là cái nắng cuối vạt mùa đông phớt đọng, nắng tháng Tư hiền ngoan vừa độ như nụ hôn ngọt mềm, như cô gái trong tuổi xuân thì. Căng tràn sức sống, nõn nà sắc màu vàng ươm.

Nắng tháng Tư rải trên con đường làng. Ướp mùa trên từng hiên phố nhỏ. Đòng đưa trên từng phiến lá xanh. Và lấp lánh trong ánh mắt người.

Tháng Tư gọi về một mùa hoa loa kèn trắng tinh khôi, yêu thương đong đầy đến ngỡ ngàng. Có một loại hoa đặt tên cho cả một mùa. Có những nỗi nhớ bắt nguồn từ những điều dịu dàng nho nhỏ. Có những kỷ niệm mỗi ngày thêm một đằm sâu, đậm đà. Có loài hoa trắng trong trẻo, tinh khôi gieo yêu thương trên từng bước người đi. Như cơn mưa mùa hạ tưới tắm mát lành cho hạt mầm biết tìm lối lên xanh phủ tràn.

Nhắc đến tháng Tư là gợi nhớ hoa loa kèn và ngược lại. Hoa loa kèn và tháng Tư như tình nhân, như cặp đôi gắn bó, quấn quyện khó có thể tách rời. Bức tranh phố thị hẳn sẽ thiếu vắng, hụt hẫng nếu không có điểm xuyết của loài hoa này trên những chiếc xe đạp. Xe chở hoa về phố, cõng cả một mùa thương nhớ vào tim. Trắng tinh khiết, dịu dàng đến nồng nàn, loa kèn len lỏi vào niềm yêu, niềm thương của mỗi người Hà thành. Cô gái mua bó hoa về cắm, nâng niu để cảm nhận vẻ đẹp tháng Tư gần thật gần.

Bởi nét khôi nguyên, giản dị ấy mà người đi xa nào có thể nguôi quên hình ảnh hoa loa kèn. Mỗi độ mùa về lại rưng rưng nhớ. Chỉ một tấm hình bạn gửi cũng nhói lên bao xuyến xao. Về từng kỷ niệm. Về từng con phố bình yên thong dong. Về một bóng hình ngọt ngào đã trôi về miền xưa cũ.

Tháng Tư nghiêng nghiêng cánh diều no gió trên triền đê. Bờ cỏ xanh nâng bước chân lũ trẻ ríu ran tận hưởng ngày vui. Hè ùa ập kéo sang. Trên từng màu nắng. Trên làn gió hây hây rộn ràng. Trên không gian thoáng đãng rộng mở. Trên cánh đồng vi vút xanh, trải dài theo cánh chim bay.

Tháng Tư lại thèm thuồng được ngồi bên góc nhỏ, nghe bản tình ca đậm chất mùa “em mơ mơ về con đường nhỏ. Thênh thang lối mòn hoa dại nở. Chỉ mình em bên anh bên anh...”.

Tháng Tư mọi người tạm gác lại những mê say, những chuyến đi, dành thời gian ở nhà, sống chậm lại giữa ngày dịch. Mỗi việc làm bé nhỏ vì một yêu thương rộng lớn, sức khoẻ bình an của mọi người.

Tháng Tư có thêm một chút thời gian cho riêng mình. Chăm chút vài ba thú vui bé xíu: đọc sách, làm dăm món ăn cho trẻ nhỏ, nghe những bản nhạc yêu thích, viết lách nâng niu cảm xúc riêng mình... Bắt gặp lại mình năm tháng cũ, an nhiên, chẳng phải mệt nhoài chạy theo guồng đua xô bồ phố thị,... Chỉ muốn là mình tĩnh tại, thong dong.

Tháng Tư vẫn còn đó một miền ký ức xanh vợi. Mà nắm níu mà nương tựa mà quay về tựa vào phút mỏi mệt. Như chiếc gối êm đềm. Như dòng suối rỉ rách chảy trôi ru dịu lòng mình sau bao nhọc nhoài dâu bể. Từng cung đường đã qua, từng gương mặt lấp loá nụ cười đi cùng ta suốt chiều dài tuổi trẻ. Cho kỷ niệm dày theo năm tháng. Ký ức ngủ yên chờ một ngày mai sẽ có người cùng ta rong ruổi khắp chốn khắp miền.

Tháng Tư nghe bình yên dịu dàng bên mình. Biết ơn từng khoảnh khắc, từng người yêu thương ta cho tháng Tư thêm tròn đầy...

Huệ Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1