GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Bên ly cafe đắng

Đăng lúc: 10/04/2020 08:00 (GMT+7)

Quán cafe chiều nay vắng khách, dù ngoài kia đường phố vẫn tấp nập người qua lại. Mặt trời khuất bóng, ánh nắng cuối ngày dần yếu ớt và lụi tàn. Ta ngồi lặng thinh, hòa mình vào tiếng nhạc du dương trầm bổng, cảm giác như mình đang lạc vào cõi xa xăm. Bao nhiêu năm làm kiếp con người / Chợt một chiều tóc trắng như vôi/ Lá úa trên cao rụng đầy/ Cho trăm năm vào chết một ngày... Nhạc sĩ Trịnh Công Sơn đã trở về cát bụi nhưng bài hát với giai điệu ngọt ngào sâu lắng của ông vẫn ám ảnh lòng người.

Bao nhiêu năm làm kiếp con người? Bao nhiêu năm nương náu cõi tạm trần gian, Trịnh Công Sơn đã từng nếm trải nhiều vất vả đắng cay và hạnh phúc cũng đã mỉm cười với người nhạc sĩ tài hoa này. Ông để lại cho đời nhiều ca khúc bất hủ. Còn với ta, qua bao thăng trầm biến động, khi cuộc đời đổ bóng hoàng hôn ta mong mình an nhiên. Như lúc này, bên ly cafe nhâm nhi từng giọt đắng, là cách ta tạm quên đi những lo toan thường nhật, làm chậm đi nhịp sống hối hả, để chiêm nghiệm, để lắng nghe tiếng lòng từ sâu thẳm tâm can.

Ta không biết mình nương náu cõi tạm này bao nhiêu năm, chỉ biết rằng cuộc đời là chuỗi tháng ngày nối tiếp trong dòng thời gian bất tận.

Tuổi nhỏ trong vòng tay chăm sóc ấp yêu của cha mẹ, ta cứ hồn nhiên vô tư đi qua những tháng ngày ấu thơ. Biết bao chiều chân đất đi chăn trâu thả diều ở triền đê, nghe tiếng sáo diều vi vu, ngắm đàn bướm vàng bướm trắng rập rờn bay, ngắm cánh đồng trước mặt rộng lớn nối liền tới chân trời tít tắp và cơn gió trong lành thanh mát, bấy nhiêu thôi cũng thấy lòng bình yên đến lạ. Hàng ngày, ta đi học trên con đường chạy qua cánh đồng. Bởi thế ta được chứng kiến sự lớn lên của cây lúa từ lúc là rúm mạ non rồi bén rễ, ra đòng đòng và trĩu bông vàng. Tất cả là nhờ bàn tay chăm sóc của con người. Ta đi học qua cánh đồng, như đi theo năm tháng định sẵn: học hết trường làng rồi đến trường huyện. Cánh đồng tự bao giờ gắn bó với ta, như hơi thở, như sự sống. Không những thế cánh đồng còn nâng đỡ tâm hồn con người và là nơi cơn bão đời không thể đi qua.

Trưởng thành, ta chọn phố thị xa hoa, nơi có đại lộ nườm nượp người qua lại, có những tòa nhà cao tầng che khuất cả bầu trời sao... làm chốn lập thân. Yêu quê hương, thương mảnh đất nghèo nơi mình sinh ra, nhưng ta chẳng tha thiết với ruộng đồng. Công việc nhà nông tuy quen thuộc nhưng khi thành đạt rồi mấy người đủ can đảm trút bỏ bộ quần áo đẹp đẽ mà lội xuống ruộng tay cày tay cấy lấm lem đất bùn. Cứ thế, cuộc sống nơi thành phố hoa lệ cuốn ta vào vòng xoáy xô bồ của nó, ta mải chạy theo những ham muốn vật chất tầm thường làm cho hình ảnh cánh đồng lúa xanh bát ngát cùng con đường đi học ngày nào trở nên mờ nhạt trong tiềm thức xa xôi.

Và đến hôm nay, ta chợt nhận thấy mình đã thay đổi rất nhiều, đã đi rất xa. Mái tóc lốm đốm bạc, bàn chân mỏi mệt sau bao năm lạc bước, tâm hồn thì chông chênh xói lở. Dẫu khó làm lại được những gì thuộc về quá khứ nhưng ta muốn trở về, ra triền đê hóng gió, nghe tiếng sáo diều vi vu trầm bổng mà nâng niu cõi lòng mình trong chiều quê dịu dàng. Tâm tư muộn màng như thế, âu cũng còn lại được cái gì đó cho quê hương trước khi “cho trăm năm vào chết một ngày”.

Ly cafe đắng đến giọt cuối cùng, dĩ nhiên là ta quen với vị đắng đó - vị của cuộc đời. Nếu không ta làm sao biết trân trọng hạnh phúc ngọt ngào. Tiếng hát vẫn dìu dặt thiết tha, chạm tận đáy tâm hồn: Mặt trời nào soi sáng tim tôi/ Để tình yêu xay mòn thành đá cuội/ Xin úp mặt bùi ngùi/ Từng ngày qua mỏi ngóng tin vui...

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
4