GMT+7
Trang chủ / Thơ

Về quê ngày hạn hán

Đăng lúc: 24/06/2019 22:19 (GMT+7)

Cứ chằng chịt những mũi khoan vào đất

Gồng gánh nối nhau, tóc ngắn, tóc dài

Gương mặt, dáng người bơ phờ đi tìm nước

Đổ bóng vào nứt nẻ sần chai

 

Tiếng xoong chậu thùng gầu va đập

Gió khao khao như lửa cháy họng mình

Lúa rũ xuống cong muôn vàn tia chớp

Quất nhoáng nhoàng vào đất gọi hồi sinh

 

Lúa con gái buốt tay liềm hái bứt

Hóa rạ rơm khi chưa kịp làm đòng

Mồ hôi mẹ chưa ai đong thành bát

Quảy mùa về... Đôi mắt cứ rỗng không!

 

Buổi trưa ấy những bát cơm vẫn trắng

Trắng như mồ hôi từ đất đơm đầy

Nhìn gương mặt trẻ già hốc hác

Những câu thơ tuột xuống khỏi bàn tay...

Nguyễn Minh Khiêm

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1