GMT+7
Trang chủ / Thơ

Trập trùng Lam Sơn

Đăng lúc: 14/01/2020 09:50 (GMT+7)

Bao nhiêu năm tháng vẫy vùng

Pù Rinh ngút ngát trập trùng Lam Sơn.

Tiếng gươm khua mãi xanh rờn

Thác gầm, suối thức, núi vờn, quân reo.

 

Vịn vào mưa nắng ta theo

Dốc vênh, đèo vút Pù Reo sương mù.

Đâu măng đắng cõng tai chua(*)

Đâu củ mài, níu sim mua sống đời?

 

Đâu loài chim cuốc gọi người

Đi tìm nguồn nước hụt hơi, cháy lòng?

Hốc cây cứu Chúa còn không?

Áo bào còn ráng mây bồng bềnh trôi!(*)

 

Ở đâu lều nước bà ngồi

Chỉ tay lạc hướng giặc sôi sục tìm…

Cái người áo đỏ đi lên

Giặc quay ngoắt lại, chó rên rỉ gào(*)

 

Lam Sơn còn có đồng bào

Làm phên giậu... Bản làng nào cũng thiêng.

Nơi nào Vua đặt tên riêng

Là nơi chắp cánh cồng chiêng hội mùa(*).

 

Bây giờ núi vẫn tên xưa

Công trường, nhà máy kéo cưa hương rừng.

Lam Sơn mây núi trập trùng

Địa linh hội nhập tận cùng thăng hoa.

-----------

(*) Theo “Truyền thuyết và sự tích Lam Sơn”.

Vương Anh

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1