GMT+7
Trang chủ / Thơ

Tâm sự thầy giáo già

Đăng lúc: 06/09/2019 08:49 (GMT+7)

Hơn ba mươi năm làm “nghề chở đò”

Đưa khách qua sông rời bến

Đâu cần biết trò quên hay bịn rịn

Chỉ mong người đi “chân cứng đá mềm”.

 

Đất nước chiến tranh, vất vả thăng trầm

Bom thù dội, tiếng giảng bài ngắt quãng

Quên sao được những năm trường sơ tán

Thầy trò mũ rơm đến lán mỗi ngày.

 

Giáo án định hình, leo lét ánh đèn chai

Bài giảng sử hào hùng như chiến trận

Đất nước rộng dài, núi cao, biển rộng

Trang sách nào cũng hào khí ông cha...

 

Thời phiếu tem, nghĩ thật xót xa

Bữa cơm hàng ngày chín phần khoai, sắn

Đều thế cả nên lòng người rất ấm

Gặp thầy cô, trò ngả mũ, xuống xe.

 

Sao bây giờ lắm chuyện éo le

Thời mở cửa tất cả đều thương mại

Chuyện bán, mua, thương trường, lỗ, lãi

Sự nghiệp “trồng người” đâu dễ một, hai.

 

Những nỗi buồn thời công nghệ Email

Những nhức nhối đầu vào sư phạm

Thầy cô vùng cao bám trường, bám bản

Những thầy cô rời bục giảng mưu sinh...

 

Giáo dục hôm nay như bài toán phương trình

Nhiều cách giải tìm ra ẩn số

Phượng vẫn đỏ trời ngày đêm thắp lửa

Nồng nàn nuôi dưỡng ước mơ xanh...

Lê Văn Sự

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1