GMT+7
Trang chủ / Thơ

Sông Mã hồn tôi

Đăng lúc: 10/05/2019 10:10 (GMT+7)

Mấy nghìn năm lặng lẽ nuôi quê

Mở con sóng nghe thác ghềnh vật vã

Hạt phù sa mang tên sông Mã

Soi phía nào cũng quặn xoắn bão giông

Thành điệu hò ngọt cây lúa trĩu bông

Thành chim hạc trống đồng ca dao tục ngữ

Thành súng thành gươm thành cung thành nỏ

Thành Mai An Tiêm, thành Độc Cước, ông Vồm

Sau lũ cồn cào giọt nước lại trong hơn

Lại ăm ắp bến bờ dào dạt phù sa trẻ

 

Ôi dòng sông!

Dòng sông mênh mông như lòng mẹ

Hạt phù sa mặn mòi như giọt nước mắt khổ đau

Ta nghe trong màu xanh biếc của lá dâu

Có tiếng nói của ông cha ta bốn nghìn năm vọng lại

Ta nghe trong từng hạt cát vàng trên bãi

Có tiếng gươm khua thuở trước chống ngoại xâm

Nghe nước đi trong mạch đất âm thầm

Có cả tiếng voi gầm, ngựa hí

Nghe rơm rạ dựng tượng đồng bia đá

Liềm hái giương buồm khát vọng vượt trùng khơi

 

Băng qua triệu năm để sống giữa hồn người

Dô tả dô tà huầy dô tạ nghĩa

Chạm giọt nước chạm mênh mang lòng mẹ

Thẳm thẳm vọng về sông Mã hồn tôi.

Nguyễn Minh Khiêm

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Tin, bài cùng tác giả