GMT+7
Trang chủ / Thơ

Núi đồi không mỏi

Đăng lúc: 03/06/2019 16:50 (GMT+7)

Mặc áo chàm xanh, núi đồi biết múa

“Dung dăng, dung dẻ...” lá uốn rì rào

Mặc áo xanh mơn, núi đồi ước chạy

Đuổi theo cánh cò phấp phới đồng xa.

 

Núi đồi quanh năm đều nở hoa

Náo nức hương thơm trĩu cánh ong, cánh bướm

Người trồng rừng khoác bình minh, sương sớm

Bởi núi đồi  chẳng biết mỏi xanh tươi.

 

Sao nương rẫy khoét đau lưng đồi?

Sao lửa đốt bùi ngùi sườn núi?

Hãy để rừng xanh bạt ngàn cây cối

Giữ vầng trăng tắm suối cùng tiên.

 

Khi núi đồi đã cay đắng kêu rên

Hãy coi chừng nạn long trời, lở đất

Ờ! Trồng cây cho núi đồi ngây ngất

Những “Cây cao, bóng cả” níu mầm chồi.

 

Biển reo ca bởi có núi có đồi

Làm phên dậu dãy Trường Sơn hùng vĩ.    

Tổ quốc uốn theo đồi rồng, núi thế

Tự nghìn năm không mỏi, ngút ngàn hương...

Vương Anh

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1