GMT+7
Trang chủ / Thơ

Nhớ mùa Vu Lan

Đăng lúc: 15/08/2019 15:20 (GMT+7)

Thương rồi ngâu trắng triền đê

Tóc xanh vương lại bên rề cỏ gianh

Doi ngô ngút ngát giữa ghềnh

Vết chiều mẹ níu cong vênh tháng ngày.

 

Gió cười quặn thắt... khói mây

Níu về tháng 7 thu gầy mắt đêm

Mẹ ngồi - tóc trắng bậc thềm

Non chân bước đã lại quên lối đầu.

 

Nắng khô rách vạt áo nâu

Nếp quê mẹ lận trên đầu nón mê

Rách hằn lối gió xuân thì

Mẹ giờ lặng lẽ - những vì sao xa.

 

Bão giông mới lặng ngày qua

Lại về phủ khắp mái nhà lạnh chan

Mẹ ơi! Sương khói ngút ngàn

Xót lòng con tiết Vu Lan nhớ người.

Lê Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1