GMT+7
Trang chủ / Thơ

Lời người xin thoát nghèo

Đăng lúc: 12/11/2019 08:41 (GMT+7)

 (Theo lời bà Đỗ Thị Mơ, 83 tuổi - thôn Lương Thiện, xã Lương Sơn, huyện Thường Xuân, tỉnh Thanh Hóa)

Không ở mãi với cái danh nghèo khó

Tuy tuổi cao và cuộc sống đơn côi.

Ân nghĩa hộ nghèo bao năm hưởng lộc

So phận người... Để tôi trách tôi.

 

Còn mảnh vườn, còn gà đẻ trứng

Xe đạp cõng rau theo chợ mỗi ngày.

Tuổi càng cao, tay càng vung nhịp cuốc

Thóc theo về hỏi sào ruộng có hay?

 

Ngó xung quanh bản làng quê núi

Còn bao nhiêu người khổ hơn mình.

Bữa đói, bữa no củ mài, củ sắn

Chèo chống quanh năm với đủ tật nguyền.

 

Tuổi tám ba trời cho còn mắt sáng

Nhìn lối đi còn tránh vấp chông gai.

Sao phải nhận hộ nghèo, không hổ thẹn

Khi xòe ra, trời ngắm đủ đôi tay?

 

Xin ra khỏi hộ nghèo. Tôi xin mãi

Giành lại nghĩa ân Nhà nước chăm lo

Cho người khác cực nghèo và cực khổ

Tôi thực lòng gửi trọn mãi niềm mơ!

Vương Anh

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1