GMT+7
Trang chủ / Thơ

Cơm quê

Đăng lúc: 20/05/2019 09:58 (GMT+7)

Ngước nhìn hai chữ cơm quê

Đèn lồng, sập gụ, kẻ bê, người chào...

Tôi theo chân bạn bước vào

Nửa ngơ ngác đứng, nửa chao tròng trành!

 

Phải đâu niêu đất, bát sành

Cá kho, cà muối mà thành cơm quê!

Tôi ngồi gắp tỉnh, gắp mê

Gắp thơm vào bạn, gắp khê vào mình

 

Sắn khoai quen rổ, quen giành

Chõng tre, mâm gỗ... đã thành ca dao

Câu mời biết thấp, biết cao

Đũa bằng đũa lệch so vào trong tâm

 

Cơm mùa, cơm vụ quanh năm

Dẫu trăm thứ  độn vẫn đằm ngọt xưa

Cấy cày, cơm nắng, cơm mưa

Cơm chan nước mắt, cơm bừa mồ hôi!

 

Mẹ cha giông bão nuôi tôi

Thương con ngồi mở khuất nơi nhọc nhằn.

Gượng vui nhai sượng nhai sần

Nửa chân thành thị, nửa chân quê mùa!

 

Bán làng ra thị thành mua

Bao nhiêu vị chát, vị chua vào mình!

Phải đâu niêu đất, bát sành

Cá kho, cà muối mà thành cơm quê?

Nguyễn Minh Khiêm

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1