GMT+7
Trang chủ / Thơ

Chị tôi

Đăng lúc: 19/11/2017 11:00 (GMT+7)

Tiễn chồng qua cánh đồng làng

Mo cơm nếp cái hoa vàng chị mang

Hương đồng gió nội xốn xang

Người đi kẻ ở ngổn ngang nỗi buồn.

 

Chia tay anh đặt nụ hôn

Thì thầm trong gió... “đừng buồn nghe em!”

Trên tàu lính chật như nêm

Dưới đường xe pháo xuyên đêm quân hành.

 

Nuôi con nuôi mẹ thay anh

Một thời xuân sắc đã thành bão giông

Thắt lưng buộc bụng chờ chồng

Đường cày ba đảm gieo đồng lúa xanh.

 

Anh không về sau chiến tranh

Nắm xương liêu lạc đất lành nơi đâu?

Trước di ảnh chị cúi đầu

Ngậm ngùi nước mắt nỗi đau kiếp người.

 

Khói hương không nói hết lời

Những ngày tháng bảy đầy trời mưa ngâu.

Chị làm mẹ lính muôn sau

Là nàng Tô Thị đậm màu dân gian!

Ngô Xuân Tiếu

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Tin, bài cùng tác giả
Dự báo thời tiết Thanh Hóa