GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Vội vã tháng 12

Đăng lúc: 19/12/2019 10:00 (GMT+7)

 Voi Va thang 12.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Tháng 12, sắp khép lại một vòng tuần hoàn. Thời gian càng về cuối năm càng vội vã. Đất trời thản nhiên lạnh lùng. Cánh đồng mùa đông nâu sẫm vì gió rét, quạnh hiu bóng người. Dòng sông mùa đông trầm mặc như con người đang lắng đọng trước bao nỗi niềm.

Tháng 12, có ngày sinh nhật của mình. Thời gian xếp nếp lên vầng trán ưu tư. Tuổi trẻ đã qua rồi, chẳng còn cảm giác nuối tiếc vì giấc mơ đời dang dở. Ta mong tuổi mới an yên. Lâu rồi ta chỉ nghĩ cho người mà không nghĩ cho mình. Mẹ thường xuyên căn dặn: “Dù thế nào con cũng phải nghĩ cho mình, phụ nữ không phải cứ hy sinh nhiều là được hạnh phúc đâu”. Cha lại lạc quan hơn: “Con sinh ra nhằm mùa lạnh giá, ắt sẽ biết cách sưởi ấm đời mình”.  Điều cha mẹ nói, ấy là chân lý. Không phải ngày một ngày hai ta thấu hiểu chân lý cuộc đời mà phải trải nghiệm. Cha mẹ đã khuất núi từ lâu, lời căn dặn ngày nào thật thấm thía làm sao. May ta còn kịp thương mình. Tuổi mới ta tự chúc mình khỏe, và tự góp nhặt niềm vui bình dị hàng ngày làm động lực bước tiếp trên con đường phía trước.

Tháng 12, mùa hoa cải vàng ám ảnh dọc bờ sông. Sắc hoa làm sáng bừng cả không gian làng quê trong ngày đông ủ dột. Thời con gái ta yêu tha thiết loài hoa dân dã này, không ồn ào bán mua, cũng không dùng cắm bình như các loài hoa kiêu sa khác. Hoa cải đẹp dịu dàng, thanh tao. Hương thơm thoang thoảng gọi mời bướm ong tìm tới hút mật.Ta nâng niu từng cánh nhỏ mỏng manh, say mê ngắm cả vạt hoa rập rờn trong gió, sóng hoa nối đuôi nhau nhấp nhô. Trong nắng đông, sắc hoa nồng thắm như tình cảm thắm thiết sâu đậm của cô gái chờ đợi người yêu trong lời bài hát “Có một mùa hoa cải/ Nở vàng trên bến sông/ Em đang thì con gái/ Đợi anh chưa lấy chồng/ Có một mùa hoa cải/ Nắng vàng trong mê mải”. Mùa hoa cải không kéo dài, cuối tháng chạp khi làn gió xuân thổi mơn man hoa bắt đầu lụi tàn. Ta lại bâng khuâng chờ đợi mùa hoa cải mới.

Tháng 12, có bôn ba nơi xứ người và cật lực mưu sinh mới khao khát ngày đoàn viên đến cháy lòng. Trông thời gian trôi thật nhanh để về với gia đình thân yêu, với ngôi nhà gắn bó từ thủa khai sinh lọt lòng. Ai may mắn còn mẹ còn cha là được trở về giữa vòng tay yêu thương mà cảm nhận sự ấm nồng của tình thâm, để được vuốt mái tóc bạc lòa xòa sợi ngắn sợi dài của mẹ và ngắm nhìn cha tươi cười rạng rỡ bên ly rượu thơm nồng. Ai không lưu giữ khoảng khắc ấy vào tim? Ta không còn cha mẹ, ngày đoàn viên hạnh phúc của bao người là ngày ta buồn tái tê. Cha mẹ sớm lìa bỏ dương gian, có nhói lòng khi bỏ con bơ vơ côi cút. Ta đứng lặng trước di ảnh cha mẹ, mâm cơm cúng và làn khói hương nghi ngút, mắt nhòa lệ nhớ thương... đã bao mùa đoàn viên như thế. Duyên nợ của cha mẹ với trần gian thật ngắn ngủi.

Tháng 12 khép lại, ấy là khi đông sắp tàn. Mùa xuân sẽ đến hân hoan. Quy luật của tự nhiên thôi, trước mỗi bước đi của thời gian nhủ mình đừng trăn trở, hãy mở lòng khi đất trời thay áo mới. Ngàn hoa khoe sắc hương, lá non chồi biếc làm rạo rực thân cành, từng đàn chim én chao liệng trên không trung và nắng xuân dịu dàng...

Nguyễn Thị Hải

3 Bình luận
  • Trịnh quân - 20/12/2019 21:13 (GM+7)
    Thiết thực vs đời sống
  • Trịnh quân - 20/12/2019 21:13 (GM+7)
    Bài viết có ý nghĩa rất lớn vs phụ nữ trong đời sống
  • Trịnh Thị Hường - 20/12/2019 20:38 (GM+7)
    Cảm ơn bạn đã nói hộ cho những người con không còn cha mẹ trong đó có mình. Mọi người mong đến Tết còn mình thì sợ ... cảm giác côi cút khi xuân về ...
Ý kiến bạn đọc
2