GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Vấn vương màu nắng

Đăng lúc: 27/09/2019 08:00 (GMT+7)

 Van vuong mau nang.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Không còn là cái nắng gắt gỏng của mùa hạ mà đã kịp trộn hoà vị dịu dàng của tiết trời nên nắng tháng chín khoác lên mình một diện mạo mới, vừa lạ lẫm vừa thân quen. Một chút vị mùa hè còn vương lại cùng chút man mát, trong veo của khí trời tạo nên cái nắng thu đậm đà, khác biệt.

Nắng mùa thu hệt như vẻ đẹp thu hút của cô gái nhoẻn nụ cười trong veo lấp lánh. Nơi đó ẩn chứa chút ngây thơ lẫn mê đắm trưởng thành.

Đất trời khẽ khàng thả xuống từng sợi nắng mong manh. Một lớp màn ánh sáng mơ màng, trong trẻo quá đỗi cứ khiến lòng người ngẩn ngơ thương nhớ. Mùa thu đem đến thứ ánh nắng ân cần, điềm đạm tựa sự chăm chút yêu thương đong đầy của mẹ. Đôi khi, chỉ muốn ngẩn ngơ ngồi đâu đó bên khung cửa nhỏ thả mình miên man theo lớp ánh sáng mơ màng.

Không quá gắt gao. Không quá bỏng rát. Không cần che chắn quá nhiều, người ta an nhiên xuống phố, chỉ cần khoác hờ manh áo mỏng. Nắng thu biết làm duyên, biết vờn đùa, cười trêu với những người xung quanh mình.

Nắng đung đưa trên vòm cây me, cây bàng trước ngõ. Rải đều từng hạt xiên xiên qua phiến lá. Nắng đậu trên vai áo cụ già mải mê chăm chút ván cờ tướng. Cụ bà góc kế bên tỉ mẩn từng mũi kim khâu áo. Nắng hồn hậu dõi nhìn bác xe ôm tranh thủ vắng khách nghỉ ngơi buổi ban trưa.

Dạo bước trên con phố cổ bắt gặp nắng đang rong ruổi dát vàng trên những mảng tường phong rêu xưa cũ. Tập tành làm một người nghệ sĩ, nắng tô điểm cho bức tường nét tươi mới, sức sống bừng lên. Khung cửa gỗ màu xanh nổi bật giữa khuôn hình vàng dịu hoà cùng ánh nắng tạo thành bức tranh sống động.

Thảm lá vàng mùa thu muốn ôm trọn vào lòng muôn ngàn sắc nắng. Cơn gió nhẹ nhàng ùa tới, cuốn đám lá bay xa. Khung cảnh thơ mộng lãng mạn ấy khiến trái tim bao người không khỏi thổn thức, xốn xang. Thành phố vốn dĩ thanh nhẹ, bình yên thời khắc này càng thêm phần sâu lắng, tĩnh lặng. Chỉ muốn được ở mãi trong khung cảnh quen thuộc, dễ chịu này.

Cơn mưa tháng 9 nhẹ nhàng buông xuống rồi cũng nhanh chóng rời đi. Để lại phía sau bóng dáng một thành phố thanh sạch đã được rửa trôi mọi bụi bặm, muộn phiền. Bầu trời sáng trong, không gian tươi mới, phố xa lắng dịu. Nắng xuất hiện tự nhiên chẳng hề ồn ào, trong trẻo. Nắng như giăng tơ, mắc cửi trên mọi con đường.

Mẹ cần mẫn phơi cà, phơi dưa chuẩn bị món ăn đưa cơm cho cả gia đình suốt những ngày nắng lẫn thời gian mưa. Thế nên, nhìn nắng nơi phương xa, lòng không khỏi chạnh nhớ bao mùa nắng của mẹ của bà. Nắng gọi ta về ký ức có hũ cà muối giòn tan, lu dưa chua ướp mùi nắng mới. Trong màu nắng vương mùa khoai deo bà phơi rải khắp sân. Đều đặn, cần mẫn, bà như đong đếm, chăm chút mỗi mùa nắng ngọt để lũ cháu nhỏ có món ăn vui nhớ mãi những ngày đông sang. Để bước chân chúng có lạc nơi xa vẫn quay quắt ngóng nắng thương bà mỗi độ thu sang.

Có phải nắng nhuộm cho đồng lúa thêm vàng, cho mùa thêm trù phú ấm no? Cho mắt mẹ cha long lanh phấn khởi trước một vụ thu hoạch hân hoan. Ta chậm rãi đi giữa cánh đồng thơm mùi lúa chín, chỉ muốn hít đầy lồng ngực từng sợi nắng mong manh.

Người ta cứ muốn mang cõi lòng mình hong phơi trong nắng cho vơi đi bao nỗi niềm hay buồn thương đâu đó còn vô tình sót lại. Muốn phơi giùm nỗi nhớ cho một người xa trên giàn nắng kia, phút giây chạm vào sợi nắng. Hẳn rằng có người chốn xa xôi sẽ thắt thỏm nhớ về mùa thu vương đầy ký ức.

Nắng cứ réo ran, nắng cứ gọi mời. Nắng cứ dịu dàng nhắc ta biết gom đầy từng chút nắng cho mùa yêu thương còn mãi tràn đầy trong tim.

Huệ Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1