GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Thương mảnh vườn xưa

Đăng lúc: 20/11/2017 14:56 (GMT+7)

-

 Thương mảnh vườn xưa.jpg

Tranh minh họa của: Ngọc Hiếu.

Đi suốt quãng đường dài rộng, con vẫn luôn quay quắt muốn tìm về bên mảnh vườn xưa. Mảnh vườn của mẹ chẳng có gì nhiều hơn những giấc mơ trưa đưa con vào giấc mộng. Nỗi bình yên tràn về từ lồng lộng từng cơn gió ngang qua. Mùa này, vườn đã thay nắng thay mưa giấu mấy nhành hoa nở hay lúc lỉu cây trái ngon giòn gọi bước chân con.

Con hoài niệm mình của những ngày xa xưa, thả bước chân rong chơi trong khu vườn của mẹ. Những khóm chuối lặng lẽ bên bờ rào nở hoa và cho buồng trĩu nặng. Mẹ thái hoa chuối dịu dàng dành cho chúng con món nộm bùi ngùi những lúc mùa sang. Hoa mướp nở vàng ươm màu nắng mới, gọi lũ ong tìm về gom mật bình yên. Mùa nào thức nấy, mẹ luôn chịu khó chăm chút cho từng thớ đất, góc vườn bằng đôi bàn tay tràn đầy yêu thương.

Mùa gió về lao xao vụng dại, ngước mắt nhìn từng vạt nắng đung đưa trên mỗi vòm cây xôn xao hát. Vườn của mẹ cũng chỉ gom đủ cỏ cây, rau trái ngọt lành mà bình yên thì luôn dư dả. Mỗi lần trở về lại sà vào úp mình nơi chiếc võng tuổi thơ nơi gốc mít già nua đung đưa bóng mát, để bình yên tự ru dỗ mình vào giấc ngủ. Miền ngọt ngào tự kéo về làm tổ trong ý nghĩ thảnh thơi. Con thấy mình an nhiên giấc trọn mà có những ngày chơ vơ nơi thành thị xôi xa, vẫn luôn khát thèm một giấc ngủ như nhiên không mộng mị.

Mẹ đã dành cho con một tuổi thơ hồn nhiên, mộc mạc đầy giá trị song phải tận lúc lớn lên vùng vẫy ra miền rộng lớn, hiện đại đủ đầy mới thấy mình may mắn biết bao nhiêu. May mắn khi mình được trải qua những buổi chiều êm ru dịu dàng nghe lích chích tiếng gà con chạy theo chân mẹ.

Vườn của mẹ có dây trầu xanh, bụi sả im lìm bên góc, mấy cây hương nhu thơm thầm thì mê mẩn hóa thân trên bờ tóc con gái. Mẹ chi chút từ lá cỏ để nấu nồi nước gội đầu chăm sóc mái tóc con. Vườn của mẹ, chẳng có gì cao sang, chỉ lá, chỉ hoa đơn sơ gần gũi cũng như người trải qua dầu dãi nắng mưa mà bám bíu thương lấy nhau.

Con nhớ mảnh vườn nhà luôn trải đầy lá vàng rụng rơi. Bước chân con khe khẽ như sợ làm đau từng phiến lá đang cất lên âm thanh xạc xào. Chiếc chổi rễ tre trải những đường dài gom tụ lá trong vườn và con vẫn hoài thương mùi khói lá nồng thơm thân quen chốn cũ. Từng đụn khói trắng vươn cao lên trời thao thiết. Con hít hà mùi nồng nã từ đất, từ lá cỏ vườn mình như để ghim giữ tất cả vẹn nguyên đi cùng qua tháng năm.

Vườn xưa nay đón ta trở về đã đổi thay nhiều theo vết dấu thời gian cũng như mẹ đã về miền miên viễn. Duy chỉ có những mảnh ký ức còn ở lại tròn trịa, không phai mờ. Dẫu lưu lạc nơi nào, con vẫn còn hạnh phúc được trở về với mảnh vườn bình yên của mẹ…

Huệ Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Dự báo thời tiết Thanh Hóa