GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Thu

Đăng lúc: 14/09/2018 08:00 (GMT+7)

Đi qua một mùa hạ nồng cháy, ta bước vào ngưỡng cửa mùa thu. Tiếng ve ngưng bặt trong vòm lá, phượng lụi tàn ở trên cao, nắng cũng chẳng còn rát bỏng. Mùa thu dịu dàng và bình yên. Hàng cây trầm tư bên đường như người vừa đi qua dông tố, tư lự bên dòng đời, bao nỗi niềm lắng sâu vào tâm tưởng.

Ta không còn trẻ để đếm tuổi mùa trên đôi tay, chỉ một đêm thao thức là hoài niệm bủa vây. Cái thời ngây thơ tin tình yêu đầu là bất tử, nụ hôn ngọt ngào khiến ta lâng lâng trong men say tình ái. Nhưng thời gian đã vạch trần sự dối trá, lời hẹn ước trăm năm chỉ là chót lưỡi đầu môi. Trái tim ta vỡ vụn, nỗi đau lên đến tận cùng. Yêu người nhưng người phụ; càng níu kéo càng xa cách; càng cố gắng gìn giữ, tình càng nhanh chóng nhạt phai. Khi năm tháng hờ hững đi qua, ta dần quen với sự thiếu vắng người, nên chẳng còn thương những điều đã cũ. Cái chênh chao khi đêm tối bịt bùng chỉ là khoảnh khắc vụt sáng trong vùng ký ức không tên, có một người nhưng chẳng rõ bóng hình, chỉ là linh hồn  ai đó trong mộ địa tình đầu. Thời gian như phép màu, chữa lành những vết thương, lấp đầy trái tim hao khuyết niềm tin, ta lại thấy lòng mình an nhiên như mùa thu.

Vạn vật vốn không ngừng lưu chuyển, trăng quẩn quanh với chu kì tròn khuyết. Nên sẽ có những đêm trăng sáng đẹp lung linh và những đêm đen kịt. Cuộc sống là chuỗi tháng ngày nối tiếp, nếu ngày hôm nay tầm tã mưa rơi thì ngày mai ánh mặt trời sẽ bừng lên rạng rỡ. Mỗi bước đi của thời gian, con người thấy mình trưởng thành hơn, có trải qua gian nan thử thách mới đạt tới thành công, có sống trong tình cảnh điêu linh mới trân quý những tháng ngày sung sướng hạnh phúc, có đi qua dông bão trong cuộc đời mới bình thản vững tâm trước sự đổi thay của lòng người. Con đường rộng dài tít tắp nhưng cũng nhiều lối rẽ, quan trọng biết tìm lối đi cho riêng mình.

Mùa thu, lá vàng bay nghiêng nghiêng theo làn gió rồi từ từ đáp xuống mặt đất. Cái cách lá rơi về cội như con người về với tổ tiên. Cha mẹ già đã nghìn thu yên giấc, khép lại mọi vui buồn, sướng khổ của kiếp người. Khoảng sân trước nhà, nắng mưa vẫn rơi đều như những ngày xưa, cây bưởi vườn sau còn đung đưa trái. Chỉ hình cha bóng mẹ là khuất mãi. Đời người như chiếc lá nhưng là chiếc lá mang hình hài và số phận. Đời người như hạt sương nên tan biến là định mệnh. Chẳng còn duyên phận với cha mẹ, ta cạn khô dòng nước mắt, nỗi đau thấu tận trời xanh... Thôi cũng đành số kiếp, để ta đi tiếp những tháng ngày.

Mùa thu, trời cao mây trắng, gió hiu hiu thổi, tiết trời dìu dịu êm êm cho ta giấc ngủ tròn say không mộng mị. Trên cây bằng lăng, bông hoa cuối cùng còn xót lại, màu tím thẫm đậm sắc như màu của sự thâm trầm, đi vào chiều sâu tâm tưởng. Mùa thu - bao nỗi niềm lắng đọng sâu xa.

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Tin, bài cùng tác giả