GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Thèm về trú dưới vòm cây xưa

Đăng lúc: 04/06/2019 08:00 (GMT+7)

 Thèm về trú dưới vòm cây xưa.jpg

Tranh minh họa của Ngọc Hiếu.

Không phải thành phố hiện đại, nhộn nhịp mà không gian hoang sơ, tự nhiên ươm đầy cây cỏ, núi non mới là điểm đến ưa thích của bạn cho các chuyến đi xa. Mỗi lần có dịp đồng hành cùng nhau, ta thấy bạn thường đứng lặng thật lâu dưới vòm cây ươm ả mà cảm nhận, lắng nghe trong lặng yên.

Ngày trẻ cũng như bao người bạn ước ao bước chân ra phố thị tận hưởng tiện nghi, hiện đại mà nơi này mang đến. Bạn háo hức mong chờ, muốn rời xa chốn quê bé nhỏ, nghèo nàn để tìm vùng đất hứa. Thế nhưng thời gian đã nhanh chóng phủ màu thất vọng trên những bôn ba, ồn ào, chen lấn, trong những cuộc chuyển di hụt hơi đến nghẹt thở giữa bao luồng xe, tắc đường ứ nghẽn buổi sớm hay, lúc tan tầm. Lúc đó, bạn chỉ ước ao giản đơn được trở về trú ngụ dưới vòm cây xanh mát quê nhà thuở thiếu thời.

Chẳng thế mà vài bận ta ngơ ngác thấy bạn dừng lại dưới vài gốc cây hiếm hoi nơi thành phố, ngước lên ngắm nhìn vầng lá lên xanh, đan xen từng khóm nắng. Hít hà, tận hưởng gom đầy lồng ngực chút ít ỏi không gian trong lành từ cây cỏ. Đôi khi, lạc lối mê mẩn trong cuộc đi tìm xưa cũ. Bạn dáo dáo đôi chân hòng chạm vào đám lá vàng rơi, chút khô mục nồng dậy mùi đất đai. Vòm lá xoan trước cổng làng đứa trẻ năm nào thường gom hái cho mẹ ủ chuối, lót chuồng cho con gà mái mơ. Xào xạc lá khô rụng rơi trong vườn nhà lúc cơn gió ùa qua.

Ngỡ ngàng tưởng mình rơi vào mê cung toàn ký ức cũ kỹ, mòn vẹt song dậy lên ngọt ngào quá đỗi. Bạn ngụp lặn trong giấc mơ xa vời, đắm đuối chẳng cần tìm lối ra, chỉ ước mình được “giam cầm” mãi nơi thiên đường trong lành thuở ấy. Kể từ ngày mặc lòng bước vào phố thị bạn hiểu rằng thiên đường thơ ấu với nương dâu, đồng bãi, cánh diều, con đò, hàng cây, khóm lá cũng hiển nhiên nói lời giã biệt. Một thiên đường giờ chỉ còn là ảo ảnh trên sa mạc mà bạn như người lữ hành đuối sức, khát cháy bỏng dẫu có hoài công kiếm tìm, níu kéo cũng chẳng thể nào nắm níu được bên mình.

Nhẩn nha hay hối hả, thành phố vô tình đẩy bạn về tít tắp phía chỉ có toà nhà cao tầng, những khối bê tông, cốt thép, con đường trơn nhẵn, tiện nghi, hiện đại nhưng vô hồn, lạnh lẽo. Các hàng cây lần lượt bị đốn hạ, từng mảng xanh rơi rụng, úa tàn nhường lối cho chuyến tàu điện trong quy hoạch. Thêm một ngày bước chân ra phố là thêm một lần nhận về hụt hẫng, hư hao. Như sáng nay, bạn tìm về hàng cây trên con đường ưa thích, ngỡ ngàng thu vào tầm mắt sự thất vọng đến nao lòng hình ảnh gốc cây bị đào bật rễ, khoảng nắng chói chang phủ xuống con đường thiếu màu xanh.

Đôi khi bạn nghi ngại tự vấn, tại mình hoài cổ cứ muốn ôm mãi bao thứ truyền thống, cũ xưa hay tại đô thị phát triển quá nhanh mà bạn chỉ là kẻ thừa, đi lạc, chẳng bắt kịp chuyển động ào ạt kia? Hỏi nhưng rồi bạn không đi tìm câu trả lời nữa, bạn chỉ thương cho chính mình và thành phố phải tự tìm cách vá lành vết đau, chấp nhận nhịp phát triển của thời đại.

Thỉnh thoảng, tôi cùng bạn rong ruổi trong cuộc tìm những vòm cây xanh ngát bằng vài ba cuộc chuyển di về ngoại ô cuối tuần hay rong ruổi vài ngày về một vùng miền xa xôi. Giấc mơ trú dưới vòm cây được lấp đầy bằng vài ba chắp vá rời rạc như vậy.

Thế nên chúng chẳng thể làm bạn thoả lòng. Mỗi ngày đều đặn ủ đầy lồng ngực bằng khói xe, bụi bặm, ô nhiễm đô thị bạn lại ngoái nhìn ngơ ngẩn tiếc mảng xanh quê nhà, dứt day thèm nhớ không khí thanh bình, trong lành.

Những người như bạn và tôi chưa bao giờ nguôi niềm nhớ mong được trở về đung đưa nơi cánh võng, dưới vòm cây xanh rì bóng mát. Cứ thế yên ả đi vào giấc ngủ có lời ru của mẹ thoang thoảng, có chấp chới tiếng chim riu rít trên cành, có chút nắng chạm vào mắt vẫn nhẹ trong lành không hề gắt gỏng, bỏng giãy.

Bạn thèm giơ tay chạm vào vòm lá mướt mát chẳng ngần ngại lo toan. Liệu bận bịu, hối hả trên chuyến tàu thời gian sôi động nơi thị thành còn cho bạn giữ mãi bên lòng giấc mơ về một vòm lá trong ngần nơi ký ức?

Huệ Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1