GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Thêm một mùa loa kèn nở

Đăng lúc: 09/04/2018 14:00 (GMT+7)

 hoa loa kèn.jpg

Tranh minh họa của: Ngọc Hiếu.

Tháng tư gọi nắng về, cả con phố bừng lên rực rỡ, nhìn đâu cũng thấy ấm áp, yêu thương! Vỉa hè có nắng, lối đi được hong khô, những viên gạch cũ kỹ nhuốm màu thời gian xanh rêu, màu đỏ sót lại nhòa phai nhờ nhờ, gót giầy người qua lại lạo xạo. Các mẹ, các chị hàng rong kiên nhẫn bên chiếc xe đạp của mình cùng những sắc hoa gọi mời, đẹp nao lòng.

Tháng tư về, trắng muốt tinh khôi của hoa loa kèn. Giữa thị thành vốn dĩ ồn ào, náo nhiệt, bon chen, hoa loa kèn góp mặt phố trở nên dịu dàng, đằm thắm đến lạ thường, lòng người cũng bỗng thấy nhẹ nhàng, an nhiên.

Tôi bắt đầu đến với hoa cũng là lúc lên phố học tập cho đến tận bây giờ. Tuyệt nhiên không qua một lời ai giới thiệu, ngẫu nhiên loa kèn đến bên tôi, bên những ngày tháng tư trong trẻo khi tôi muốn tìm một chút thanh tịnh ở tâm hồn. Cái loài hoa đặc biệt, chẳng theo thân cây thẳng đứng vươn lên, những nụ hoa ngả nghiêng sang một bên, e ấp, gọi mời. Nhìn nụ loa kèn chúm chím người ta lại liên tưởng tới thiếu nữ mười sáu. Tuổi mười sáu tinh khôi, mộng khiết. Tuổi mười sáu e ấp, mộng mơ và cũng đầy khát vọng.

Hoa loa kèn đặc biệt không chỉ nằm ở tên gọi mà cách người ta chơi hoa cũng rất riêng, rất lạ. Chẳng ai cắm chung loa kèn với những loài hoa khác, mà khi cắm là phải cắm luôn một bó, một chùm. Loa kèn không đài các, kiêu sa, không rực rỡ khoe khoang, cũng chẳng nồng nàn, ấy thế mà lại làm cho lòng người mê mệt! Theo truyền thuyết, đóa loa kèn đầu tiên đã mọc lên từ những giọt nước mắt của nàng Eva xinh đẹp khi nàng bước chân rời khỏi vườn địa đàng nên hoa loa kèn cứ rưng rưng niềm nhớ, trong miên man đợi chờ và hiền dịu đến vậy.

Thi thoảng nhìn những người bán hàng rong tỉ mẩn, nâng niu từng cánh loa kèn xót lòng tôi nhớ tới mẹ. Ngày tôi vào đại học cũng ngày mẹ rời quê lên phố mưu sinh bên những mẹt hoa, rong ruổi mọi ngõ ngách mong có đồng vào đồng ra cho tôi nộp học phí, chi tiêu. Những ngày tháng tư, căn phòng trọ của hai mẹ con lại ngập tràn hương loa kèn. Những đêm chong đèn học bài, nhìn những bông hoa sót lại của mẹ, tôi phải giấu đi giọt nước mắt của mình để mẹ không nhìn thấy. Mẹ tôi, cũng như bao người phụ nữ bán hàng rong ngoài kia, mang hoa tới phố, thầm lặng dành cả tuổi xuân để cho con cái có miếng ăn, giấc ngủ mà không đoái hoài về bản thân mình.

Thêm một mùa loa kèn nở là thêm một niềm nhớ mênh mang. Ôm bó loa kèn trong tay như ôm cả bầu trời tháng tư trong xanh, thấy lòng nhẹ tênh như vừa trút bỏ tất cả bao bận bịu, bon chen cơm áo của cuộc hành trình mưu sinh đầy vất vả. Sắc trắng tinh khôi của hoa như giấu kín bao ngậm ngùi vời vợi suy tư, gợi nhớ bao tiếc nuối, day dứt khôn nguôi về những tháng ngày xưa cũ! Miên man tôi gọi loa kèn trong cả những giấc mơ!

Mai Hoàng

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Dự báo thời tiết Thanh Hóa