GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Tết trong ký ức tuổi thơ

Đăng lúc: 06/02/2018 09:28 (GMT+7)

- Ngày giáp tết, tôi thường không ngủ được vì vui, háo hức và đợi chờ. Bao cái tết tuổi thơ, anh em tôi vẫn vô tư hồn nhiên như thế, chẳng nhận ra vầng trán ưu tư của cha và đôi mắt lo âu trăn trở của mẹ.

Hạnh phúc biết bao khi anh em tôi được diện bộ quần áo đẹp nhất, xúng xính cùng cha mẹ đi thăm họ hàng nội ngoại, được nhận những đồng tiền mừng tuổi mới tinh cùng bao lời chúc tốt đẹp. Vui hơn nữa, tết còn được ăn no, ăn ngon vì có bánh chưng xanh, có mứt bí mứt dừa; thậm chí mắc lỗi ngày tết cũng không bị cha mẹ trách mắng. Vậy nên những ngày giáp tết, tôi thường không ngủ được vì vui, háo hức và đợi chờ. Bao cái tết tuổi thơ, anh em tôi vẫn vô tư hồn nhiên như thế, chẳng nhận ra vầng trán ưu tư của cha và đôi mắt lo âu trăn trở của mẹ.

Tôi không thể quên: buổi sáng mồng một thức dậy, nhìn xác pháo nhuộm đỏ thắm sân nhà mà lòng hân hoan đến lạ. Ngày ấy, tết không thể thiếu pháo. Âm thanh tiếng pháo một thời là linh hồn của tết. Còn nhớ, anh em tôi tranh nhau tìm những quả pháo chưa nổ, chúng nằm lẫn lộn với xác pháo trên sân. Anh hớn hở vì nhanh tay nhanh mắt hơn tôi, nhặt được bao nhiêu anh cất vào trong túi áo để khoe với bạn bè. Tôi là con gái không thích chơi pháo lắm, nhặt được bao nhiêu, tôi cho anh tất. Nhưng tôi thích ngắm nhìn mảnh sân tràn ngập sắc thắm, làn gió xuân thoảng qua, xác pháo bay bay. Tôi muốn níu giữ khoảnh khắc ấy như níu giữ ký ức tuổi thơ. Trưởng thành rồi, tôi mới nhận ra niềm vui thơ trẻ được góp nhặt từ những điều thật nhỏ bé, bình dị.

 1.jpg

Bao mùa xuân qua, tôi đón tết cùng gia đình yêu thương. Cha mẹ tôi - tuổi già đậu trên mái tóc pha sương, trên đôi vai còm cõi - nở nụ cười hiền hậu khi cháu con quây quần. Cảnh gia đình ấm cúng biết bao, tôi mong thời gian ngừng trôi để niềm hạnh phúc ấy là mãi mãi.

Nhưng mẹ chẳng bao giờ đón tết cùng con cháu nữa, người về với tổ tiên trong một chiều thu lá đổ vàng như khóc. Đôi mắt buồn hiu hắt, cha sống tiếp những tháng ngày, lay lắt như ngọn đèn trước gió. Rồi chưa đầy ba đông, người cũng thành thiên thu. Lo mồ yên mả đẹp cho cha xong, anh em tôi dường như đổ gục vì đau đớn, hụt hẫng, chơi vơi. Căn nhà trống vắng vô cùng vì mãi mãi không còn hình cha bóng mẹ. Tết đoàn viên trong tôi chỉ còn là kí ức, là giấc mơ không bao giờ đến lần nữa trong đời. Từ độ ấy, mỗi dịp tết đến xuân về, nỗi nhớ thương cha mẹ càng hiện hữu… xót xa nghẹn ngào.

Năm nay, hoa đào đã hé nở, sắc hồng tươi hơn trong làn gió thổi mơn man. Chồi non lộc biếc mượt mà hơn trong mưa bay lất phất. Bầu trời vén màn mây u ám như cao và thoáng đãng hơn. Hòa trong dòng người tất bật, cái không khí rộn ràng của những ngày giáp tết chẳng ngăn được nỗi buồn sâu kín len lỏi trong tâm hồn. Tôi không còn trẻ nữa nhưng vẫn mơ về cái tết thủa xa xưa: bình dị và thân thương vô ngần.

Nguyễn Hải

1 Bình luận
  • Nguyên Thảo - 07/02/2018 21:45 (GM+7)
    Hay quá
Ý kiến bạn đọc
1