GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Sông quê

Đăng lúc: 17/08/2018 08:00 (GMT+7)

 Sông quê.jpg

Tranh minh họa của: Ngọc Hiếu.

Tôi sinh ra bên dòng sông quê, tuổi thơ tôi bồng bềnh trôi theo con nước. Bởi vậy dòng nước sông mát lành trong vắt thân thuộc như hơi thở, như sự sống. Con sông bắt đầu từ nơi nào xa lắm, về đến quê tôi uốn lượn, ôm ấp làng bãi, cho cá tôm trai hến..., bồi đắp phù sa cho mùa màng tốt tươi, cuộc sống vì thế mà bình dị yên ấm.

Với mỗi người dân quê, dòng sông như lòng mẹ bao la, đầy ắp yêu thương. Tôi lớn lên biết ơn dòng sông như biết ơn người mẹ thứ hai của mình. Trưởng thành, lập nghiệp ở phố thị phồn hoa, dòng sông trở thành niềm nhớ miên man. Và trong cõi nhớ ấy, bến sông chính là nơi trú ngụ bình yên nhất của tâm hồn người. Biết bao lần, tôi thèm được trở lại bến sông xưa, ngụp lặn trầm mình trong dòng nước mát, vốc từng kỷ niệm tuổi thơ êm đềm.

Còn đó lũy tre nghiêng mình tỏa bóng xuống dòng nước lấp lánh, ngắm nhìn những chiếc thuyền lá nhè nhẹ xuôi theo dòng mà lòng bình yên đến lạ. Còn đó những ngày vui đùa với lũ bạn ở bến quê quen thuộc, đuổi nhau té nước, ném bùn đất, tiếng cười hồn nhiên vang khắp mặt sông. Còn đó dáng mẹ tôi ngồi giặt giũ áo quần, kỳ cọ xoong chảo khi nắng chiều vừa tắt. Đôi mắt thỉnh thoảng ngước nhìn xa xăm. Nhà ngoại bên kia sông, mẹ gặp cha và theo về bên này làm dâu. Tôi còn nhớ, dạo tôi lên mười, hay tin bà ngoại ốm nặng nhưng đúng vào ngày lũ về, mẹ thấp thỏm bồn chồn ngóng ở bến sông, mắt dõi sang bờ bên kia thảng thốt. Nước đục ngầu từ thượng nguồn đổ về, cuồn cuộn chảy, cuốn theo bao nhiêu cành cây, thậm chí những cây gỗ lớn to bằng mấy người ôm; giữa dòng có chỗ còn tạo thành hố xoáy. Nhìn dòng nước hung dữ, người lái đò từ chối chở mẹ sang sông. Ngày nước rút, lúc vừa đặt chân đến cổng nhà ngoại cũng là lúc bà tắt thở. Mẹ đau đớn, vật vã khóc than.

Dòng sông đi qua tháng ngày, bến sông còn mãi với thời gian nhưng đã thưa dần bóng những đứa trẻ, dần không còn ai ra tắm giặt hay gánh nước. Trên lối đi cỏ dại phủ đầy. Một chiếc cầu sắt hiện đại bắc qua sông, vĩnh viễn không còn thấy bóng con đò chở khách năm xưa. Bến sông nhộn nhịp thủa nào giờ quạnh vắng đìu hiu. Nhưng không phải vì thế mà ân tình với sông quê nhạt phai trong tâm trí.

Tôi và lũ bạn ngày xưa, tất cả đều được sông quê nâng đỡ chở che, lớn lên mỗi người một nẻo đường. Cuộc sống dù đủ đầy xa hoa hay còn lận đận truân chuyên nơi xứ người nhưng tất cả vẫn một lòng đau đáu với sông quê, với những điều bình dị và thiêng liêng nhất.

Sống giữa thành phố công nghiệp ồn ào náo nhiệt, thật khó tìm cho mình một khoảng lặng để tâm hồn thư thái, chỉ có thể về với dòng sông yên bình thủa xưa. Và may mắn thay dòng sông quê tôi chưa bị ô nhiễm, dù con người không còn sử dụng nước sông để sinh hoạt nhưng nó vẫn âm thầm chở nặng phù sa bồi đắp cho cánh đồng làng quê thêm trù phú. Mái tóc tôi không còn xanh nhưng dòng sông thì vẫn trẻ, con nước hiền hòa biếc trong, đôi bờ ngô mía tốt tươi. Tiếng hát của ca sĩ Anh Thơ chợt vang lên đâu đó như nói hộ lòng tôi “Quá nửa đời phiêu dạt, con lại về úp mặt vào sông quê. Ơi con sông dạt dào như lòng mẹ, chở che con đi qua chớp bể mưa nguồn”.

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
2