GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Nỗi niềm với mùa thu

Đăng lúc: 12/09/2019 14:00 (GMT+7)

 mùa thu.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Mùa thu. Mây trắng bồng bềnh trôi, gió hiu hiu thổi, lá vàng bay bay. Thu nhẹ nhàng và bình yên đến thế. Có chăng chỉ lòng người sau những vấp váp bão giông trở nên dè dặt và cẩn trọng. Mùa hạ lụi tàn như tuổi trẻ sôi nổi bồng bột đi qua, mùa thu mang đến sự thâm trầm, đi vào chiều sâu tâm tưởng.

Dòng sông quê vừa đi qua mùa lũ. Mặt sông êm ả, nước không cuồn cuộn dữ dội và gấp gáp như trong ngày mưa lũ. Con nước dềnh dàng lững lờ mang dáng vẻ trầm lắng, suy tư. Sông có tự bao giờ, chứng kiến bao cuộc đổi rời của làng quê. Đời sông rộng dài mấy mươi đời người, nhưng dẫu bạc đầu sông vẫn ân tình thủy chung với quê hương. Bờ bãi tốt xanh bởi được phù sa đắp bồi, cánh đồng ngô lúa vì thế mà bội thu. Con cá con tôm lao xao khi thuyền bè giăng câu thả lưới. Cuộc sống cứ thế bình dị qua bao tháng năm đời người.

Mùa thu, chiều buông từng vạt nắng nhạt, có con chim lạc đàn kêu hớt hải giữa thinh không. Cánh nhỏ nghiêng nghiêng rồi mất hút vào chân trời xa thẳm. Cánh chim bơ vơ trong trời chiều tựa như người lữ khách lạc bước, bàn chân mỏi mệt mà dặm về còn xa. Mỗi buổi hoàng hôn buông lòng trĩu nặng tâm tư. Nỗi nhớ nhà nhớ quê đau đáu khôn nguôi. Bởi mưu sinh mà phải lưu lạc ở đất khách xứ người. Cuộc đời sao lắm nỗi gian truân?

Mùa thu, hàng cây xào xạc trút lá, những chiếc lá vàng chao nghiêng rồi từ từ đáp xuống mặt đất. Mỗi chiếc lá vàng rơi mang theo tâm tình thầm kín. Có thể đã hoàn thành sứ mệnh, có thể còn trăn trở nuối tiếc vì đời lá ngắn ngủi, mong manh. Quy luật tự nhiên, chiếc lá xanh tươi rồi tàn úa rơi rụng theo bước chân thời gian. Xuân hạ thu đông, mùa nối mùa, ra đi rồi trở lại. Tạo hóa muôn đời vẫn thế. Đi qua bao mùa lá rụng, ta đã trưởng thành hơn. Thành công có nhưng thất bại cũng không ít. Một sự đánh đổi bằng mô hôi, nước mắt, sức khỏe và trí tuệ. Có thế con người mới biết nỗ lực vươn lên và trân quý hạnh phúc cuộc đời.

Đêm mùa thu, trăng chênh chếch nhạt nhòa, một vài vì sao lẻ loi ở cuối trời. Côn trùng đã bặt tiếng, ngọn gió lang thang trốn vào vòm lá. Trong tĩnh lặng hư không, ký ức bỗng hồi sinh. Bóng mẹ hiện về thấp thoáng, dáng hao gầy như thủa còn nặng gánh mưu sinh. Mẹ lặn lội trên cánh đồng quê. Đôi vai gầy gồng gánh cơ hàn, tận cho đến ngày hơi tàn lực kiệt. Khi con qua thời thơ dại mẹ đã thành mây bay. Người về chốn vĩnh hằng cũng vào một ngày mùa thu buồn tê tái, chỉ gió heo may thôi mà buốt lạnh cả tâm hồn. Con cạn khô dòng nước mắt. Nay mùa ngang về chốn cũ, mẹ đã nhẹ bước trần ai, con còn nặng nỗi sầu thương nhớ.

Mùa thu, hoa cúc nở rộ với những sắc màu rực rỡ vươn lên trong nắng mai tinh khiết. Loài hoa mộc mạc dân dã nhưng chẳng kém phần kiêu sa quyến rũ. Loài hoa tượng trưng cho tấm lòng hiếu thảo của nhân vật cô bé dành cho mẹ trong câu chuyện cổ ngày nào. Ta chẳng còn cơ hội để báo hiếu với mẹ, chỉ biết đặt lên bàn thờ bình hoa cúc và đứng lặng hồi lâu ngắm nhìn di ảnh mẹ. Mùi thơm của nhang trầm quện hương hoa dịu dàng. Gương mặt mẹ hiền từ nhân hậu. Trách ông trời sao nỡ cắt đứt duyên phận mẹ con.

Tháng ngày gối lên nhau, đếm nhịp bước thời gian biết rằng thu đã hư hao. Với bao nỗi vơi đầy, tự nhủ thôi lòng đừng khắc khoải, cứ bình yên ngắm mây trắng bay phiêu lãng, tận hưởng mùa dịu êm.

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
4