GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Nghĩ về mẹ

Đăng lúc: 24/08/2018 08:00 (GMT+7)

 Nghi Ve Me 1912.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Sinh ra trên đời ai mà không có mẹ. Và sự chăm sóc yêu thương để cho chúng ta được lớn khôn, có tương lai sự nghiệp. Đó là công lao cao cả mà phận làm con một đời đền đáp không bao giờ hết!

Tháng bảy Vu lan - mùa báo hiếu của những đứa con dành cho người mẹ của mình. Nhắc đến Vu lan mà để chạnh lòng khi nghĩ về chữ “hiếu”. Bởi đôi khi có người suốt cả năm dài cứ mải mê kiếm tìm tương lai sự nghiệp nơi đất khách quê người, nên đâu có thời giờ mà nghĩ đến người mẹ đang ở quê nhà nhớ thương con đến mòn mỏi dáng gầy.

Lòng mẹ bao giờ cũng thiêng liêng và mênh mông như trời biển. Con thương mẹ một, mẹ thương con đến mười. Nhưng đâu phải ai cũng hiểu được điều ấy. Có những người con chỉ biết nghĩ cho riêng mình chứ không dành thời gian để quan tâm đến người mẹ già đang mỏi mắt ngóng trông con từng ngày từng giờ. Đó là điều thật có lỗi với mẹ.

Tháng bảy lại về. Ở đâu đó ta lại bắt gặp những bông hồng màu đỏ, màu trắng. Ai đang còn có mẹ trên đời thì thật là hạnh phúc để cài  cho mình bông hồng màu đỏ thắm. Còn ai chẳng may không còn có mẹ thì lặng lẽ tự cài lên ngực mình một bông hồng màu trắng buồn thiu...

Mùa Vu lan để cho những ai đang còn mẹ hãy nghĩ đến mẹ của mình nhiều hơn nữa. Bởi khi mẹ mất rồi thì biết tìm ở đâu ra?

Tôi tập tành viết văn, làm thơ là đi tìm những cái hay cái đẹp của giá trị văn chương nhằm làm phong phú thêm ý nghĩa trang viết của mình. Không ít lần tôi ngồi suốt đêm bên trang giấy để viết những gì xa xôi, mơ hồ... mà đôi khi đề tài bị khô khan, lạc lối... Nhưng tôi lại quên bên cạnh mình là một tấm lòng bao dung quảng đại cả đời cơ cực vì con - đáng để tôi phải luôn trân trọng và nghĩ đến!

Ở nông thôn thì đa phần là những gia đình nghèo. Và gia đình của tôi cũng vậy. Nên cảnh sống cứ luôn vất vả. Già yếu như mẹ tôi vậy mà vẫn chưa được nghỉ ngơi. Thật ra tôi biết sức khỏe của mẹ ngày càng yếu đi. Tôi còn nhớ có lần vì làm việc quá sức nên mẹ ngã bệnh, cứ nghĩ mình không qua khỏi, lúc ấy chị em tôi ai cũng sợ, nhưng nhờ sự chăm sóc tận tình của bác sĩ mà mẹ tôi tai qua nạn khỏi.

Giờ ngồi ngẫm lại những năm tháng đã qua tôi thấy thương mẹ nhiều lắm! Mẹ tôi vất vả một đời vì con, vậy mà đôi khi tôi tiêu tiền phung phí. Hết tiền tôi lại xòe tay xin mẹ, mẹ tôi bảo: “Kiếm được đồng tiền cực khổ lắm, tại sao con không biết tiết kiệm?”.

Bây giờ tôi đã trưởng thành, tự biết bươn chải để kiếm được đồng tiền bằng chính mồ hôi sức lực của mình mới thấy nó thật đáng quý! Và tôi cũng hiểu được câu nói của mẹ về giá trị của sự cực khổ.

Thời gian cứ vô tình trôi mau...

Mẹ tôi bây giờ đã không còn nữa bởi tuổi già sức kém nên không vượt qua được căn bệnh hiểm nghèo. Đôi khi có những phút giây chạnh lòng hồi tưởng lại tháng ngày còn có mẹ rồi lại muốn giá như thời gian quay ngược lại để tôi được bày tỏ tình yêu thương của mình dành cho đấng sinh thành.

Nghĩ về mẹ đâu phải đợi đến mùa Vu lan, mà hãy luôn thương yêu và quý trọng mẹ khi ta còn có mẹ trên đời. Đừng vì những lý do gì đó mà vô tình hay hờ hững với mẹ. Bởi một mai kia khi mẹ đã xa rồi thì ta biết tìm mẹ nơi đâu?

Lê Văn Trường

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Tin, bài cùng tác giả