GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Mênh mang tháng mười một

Đăng lúc: 01/12/2017 12:00 (GMT+7)

 tháng mười một.jpg

Tranh minh họa của: Ngọc Hiếu.

Mùa đông dập dìu giăng lối về trên phố vắng khi tháng mười một từng ngày chập chững bước chân qua. Chỉ là một cái trở mình của thời gian cũng đủ chạm vào bao thầm thì thương mến.

Ta nhận ra tháng mười một về không chỉ bởi tờ lịch trên tường lật giở sang tháng mới mà khi se sắt ngoài kia cơn gió chớm lạnh tràn về. Ta ngước nhìn đất trời trong độ đầu đông, bầu trời cao xanh lồng lộng của mùa thu mới hôm nào đã nhường chỗ cho sắc màu xam xám pha chút u ám, tái tê, trĩu xuống gần hơn trong mắt người. Chiếc áo khoác màu xám tro hiu quạnh bỗng nhiên trở nên vừa vặn hơn bao giờ hết với không gian, phủ một áng buồn thơ thẩn trên những bước chân qua. Mùa đông gọi chông chênh về trên lối vắng để người ta nhận ra bao cô lẻ còn nương níu đâu đây.

Tháng mười một trầm tư hơn trong suy nghĩ, ưu tư dồn tụ về đong đầy trong đôi mắt. Từng khoảnh khắc ngồi bên quán cà phê vắng lặng để cảm xúc chảy tràn về cuộc sống, về nhân tình thế thái, về cách con người đối đãi với nhau. Ngước nhìn vệt khói thuốc trầm lăn lan vòng cuộn bay lên cao mà thấy bao ý nghĩ cũng trập trùng, khắc khoải cuốn theo. Bởi cuộc đời còn nhiều nỗi lo toan, bận bịu, vất vả đời thường trì níu bước chân nên đôi người đành tạm gác đâu đó những ước mong một thời tuổi trẻ.

Tháng mười một rong chơi giữa phố mùa đông. Ai đó lạc lõng bước chân giữa con đường quen thuộc mà ngác ngơ đến quắt quay nhặt nhạnh gom lại từng chút kỷ niệm xưa. Chỉ mình ta khắc khoải đứng lại, còn thời gian vô tình chảy trôi đẩy đưa người đi xa mãi nơi cuối trời.

Tháng mười một thêm thương bao âu lo đổ dồn hằn in trên trán mẹ. Đôi tay thêm chút hao gầy, dáng người thêm chút liêu xiêu những sáng mùa đông. Nghe tin cơn bão phương xa vô tình lại kéo về trút phẫn nộ của thiên nhiên xuống miền Trung nghèo khó, lòng càng quặn thắt nhức nhối lắng lo cho gia đình, người thân. Bao trăn trở chỉ biết đổi thành lời nguyện cầu thầm thì cho mảnh đất kiên cường ấy sẽ vững vàng đi qua mưa lũ, đừng gục ngã dưới những tổn thất luôn rập rình.

Tháng mười một gió lùa qua vai áo níu bước chân người xuống góc bếp bập bùng than đỏ, mùi ngô nướng, khoai nướng dậy lan nhắc nhớ. Nhớ ánh lửa từ góc bếp của mẹ, của bà những tháng năm tuổi nhỏ, nhớ từng vòng khói trắng dịu dàng ươm vàng trên chái bếp từng chiều nồng nàn tình cảm yêu thương gia đình qua mỗi bữa cơm giản dị mà đầm ấm.

Tháng mười một, cúc họa mi dịu dàng lại ngọt ngào về phố, thong dong trên từng chuyến xe đạp của các chị các cô. Những bông hoa báo hiệu mùa đông vừa đẹp mềm mại, vừa gợi thương gợi nhớ trong lòng người đi xa và luyến lưu với người ở lại. Cảm giác mùa đông vẫn luôn khiến người ta cảm thấy vô cùng dễ chịu khi được xúng xính trong khăn áo ấm, tận hưởng cảm giác thân quen, được tái tê vị kem nơi đầu lưỡi, được thưởng thức một bát bánh trôi tàu giản dị ấm thơm mùi gừng bên nhau giữa khoảng lạnh hư hao.

Tháng mười một có bao điều muốn nói cùng nhau song vội lần tìm bàn tay ấm, một ánh mắt nồng nàn thay cho khoảng lặng đủ để thấy bình yên. Thì tháng mười một cứ thế trở về, vướng vất nhè nhẹ đâu đây bằng bao gửi trao, bao yêu thương hiện hữu cho lòng biết ấm lại từ tận thẳm sâu...

Huệ Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Dự báo thời tiết Thanh Hóa