GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Mênh mang hương mùa thu

Đăng lúc: 03/12/2019 08:00 (GMT+7)

 Mênh mang hương mùa thu.jpg

Tranh minh họa của Ngọc Hiếu.

Chẳng vô cớ mà người ta gọi mùa thu bằng một cái tên đậm đà hương vị - “mùa nhớ”. Chẳng ồn ào náo nhiệt, chỉ bằng chút gió heo may, chút không khí bảng lảng, bằng dấu hiệu khởi sắc đặc trưng, riêng biệt, mùa thu biết cách vẽ nên chân dung của riêng mình để muôn người có thể nhận ra và hoài nhớ.

Dẫu là một người con đang hiện diện ở giữa lòng thành phố hay đang phiêu dạt tận chân trời xôi xa thì mùa thu vẫn biết cách khiến người ta chìm trong nhung nhớ. Nhớ trong khoảng cách. Nhớ ngay cả khi kề bên.

Tiết trời dịu nhẹ êm ả rải đều khắp không gian. Bầu trời như cao hơn, xanh trong hơn. Cái nắng ướp mật ong vàng óng, sóng sánh và ngọt ngào quá đỗi. Mùa thu có sức mạnh cầm tay dắt người ta bước ra phố hòa mình vào thiên nhiên, hít hà không khí êm đềm dễ chịu. Nếu trói bước chân ở nhà hẳn sẽ vô cùng có lỗi với bản thân, có lỗi với đất trời, tự mình đánh rơi mất khoảng thời gian tuyệt diệu mà thiên nhiên ban tặng.

Thành phố tựa hóa thân của một nàng tiên hiền hậu, đoan trang, xinh đẹp. Phải chăng mọi tinh tuý của trời và đất được chắt lọc, dồn tụ ở mùa thu. Khoảnh khắc giao mùa giữa tắt màu nắng hạ và chơm chớm chút đông mỏng manh dịu dàng. Nắng mơ màng rót mật chứ không còn gắt gao khó chịu. Hơi may nhè nhẹ rải đều dư vị.

Phố ngẩn ngơ đẹp. Người ngẩn ngơ mê say. Chỉ muốn đem cõi lòng mình hòa tan trong nắng gió, mà mơ màng lạc bước giữa chốn phiêu bồng. Thu rót mùa trên từng tàng lá. Những thảm lá bàng đo đỏ. Từng tàng lá sấu vàng ươm ả trên thân cành và rụng rơi ngập tràn trên lối đi. Một bức tranh huyền hoặc, diệu kỳ hiện ra. Ai nấy khe khẽ bước chân sợ làm đau mỗi phiến lá, e dao động sự tĩnh lặng hiền hoà của thời gian.

Đứng đâu đó từ một góc xa hay từ trên cao nhìn xuống mới thấy nắng lắt lẻo nhảy nhót trên cành, nắng vờn trên bờ vai mái tóc của người. Thế nên sớm mai phải dậy thật sớm mà bước chân ra phố, mà ôm vào lòng muôn cảnh sắc mộng mơ. Là đất trời ưu ái quá đỗi cho Hà Nội nên phố thị ôm trọn trong mình bao mùa hoa. Mỗi mùa một sắc hoa khó trộn lẫn. Đi dưới nắng thu tháng mười, hoa cúc vàng nhuộm thị thành, hoa thạch thảo bung nở trắng ngần, hoa hồng khoe sắc và đâu đó thấp thoáng đóa cúc hoạ mi nở sớm. Những chuyến xe đạp chở hoa về phố trở thành nét đặc trưng, cho mảnh đất này thêm phần bình yên, lãng mạn. Hình ảnh giản đơn ghim chặt vào tâm trí của bao người nỗi mong ngóng, yêu thương.

Giữa mùa thu chợt muốn “bước chậm lại giữa thế gian vội vã”, sà xuống ven đường thưởng thức món cốm xanh gói trong lá sen đậm hương mùa. Món ăn chắt chiu, dồn tụ mọi tinh tuý của giao hòa thiên nhiên đất trời lúa non được chọn lọc làm thành món cốm thơm hấp dẫn nâng niu gói tròn trong lá sen tựa gói vẹn nguyên vị thiên nhiên, nắng gió tinh khiết. Giữa mùa thu, say sưa thưởng thức ổi thơm, hồng chín, hít hà mùi thị thơm, sấu dầm vàng ươm khó cưỡng. Những món ăn bình dị cũng đủ làm say, níu bước chân người.

Mùa thu hoa cúc khoe sắc vàng rộn rã, tươi rói mê say. Màu ấm êm, dịu ngọt, say mê. Bảng lảng hơi sương. Bảng lảng đất trời. Chơm chớm gió heo may. Chơm chớm thoáng lạnh dập dờn của mùa đông. Xuống phố tay trong tay hưởng trọn thời gian đẹp đẽ. Phố bình yên đu đưa theo khúc nhạc. Người lặng yên tan vào nỗi êm đềm mơ mộng. Ngồi xuống bên quán cà phê nho nhỏ, thưởng thức tách cà phê, nghe giọt thời gian trôi lặng thầm miên viễn, nghe thinh không hòa vào trong gió.

Ta muốn được trở về con phố xưa chạm vào con ngõ mùa thu nghe an nhiên thầm thì bên mình. Ta biết dẫu có đi đâu xa trong lòng mãi vẹn nguyên bóng hình của mùa thu dịu ngọt như chính hồn mình luôn biết yêu thương và nâng niu...

Huệ Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1