GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Khi ta xuân trẻ

Đăng lúc: 25/12/2017 15:26 (GMT+7)

 xuân trẻ.jpg

Tranh minh họa của Ngọc Hiếu.

Tôi từng đọc đâu đó, thông tin về ba thời điểm vàng quyết định một ngày tốt lành của một đứa trẻ đó là: tỉnh giấc, bữa ăn, trước khi ngủ. Tỉnh giấc, cha mẹ thay vì ra mệnh lệnh, hãy đánh thức con bằng những nụ hôn. Thay vì ra “điều kiện ưu đãi” để dụ dỗ con tập trung vào bữa ăn, hãy nói với con về những điều thú vị sẽ thực hiện khi cơ thể tràn đầy năng lượng. Thay vì dọa nạt bắt con đi ngủ sớm, hãy nói với chúng về những giấc mơ đẹp khi chợp mắt...

Đọc rồi nghĩ...

Có những ngày công việc bề bộn phải đem theo về nhà, vật vạ trên giường ngủ, len cả vào giấc mơ. Thức giấc, mắt chưa kịp hé, đầu đã ngổn ngang suy tính; cơ thể chợt biếng lười, mọi thứ của ngày mới bắt đầu thật khó nhọc. Lắm khi, để hoàn thành tiến độ công việc, hai giờ chiều mới nhớ ra bữa trưa chưa ăn gì. Phố lên đèn mới rời cơ quan, đường về nhà chỉ vài cây số mà thấy xa. Đêm muộn phải dùng mệnh lệnh nhắc nhở mình, rằng “cơ thể cần nghỉ ngơi, ngày mai còn nhiều việc cần làm”.

Ngày hôm kia, cửa hàng thời trang nhắn tin thông báo đợt sale off hấp dẫn. Ví tiền cuối tháng vơi cạn, nhà thì đang thiếu chiếc điều hòa giữa tiết trời nắng nực. Vậy nhưng vẫn xách xe chạy tới ngắm nghía, khoác lên mình những chiếc váy xinh xẻo. Thích thú, rồi phân vân, đấu tranh mua - không mua. Ra về trong tiếc nuối vì chiếc váy đã làm mình lung linh biết bao, đến khi đi ngủ còn bần thần nghĩ ngợi. Mỗi bữa sáng nơi phố thị tiêu hết ba mươi nghìn, bố bảo, số tiền ấy ở quê bố mẹ có thể mua đồ ăn cho hai người trong một ngày. Lòng bỗng chùng xuống, chật hẹp yêu thương. Nhưng lại nghĩ, đời người xuân trẻ chẳng kéo dài. Cha mẹ cũng đâu thể sống thay thanh xuân của mình. Vậy nên dằn lòng đi mua váy, nghĩ về sự trân trọng bản thân, sống cho tuổi hoa rực rỡ.

Chị đồng nghiệp ngấp nghé tuổi năm mươi đi cùng vào quán cà phê. Đôi mắt chị xa xăm nhìn cô gái đôi mươi ngồi ở bàn đối diện. Chị khen mái tóc bóng khỏe, chị xuýt xoa làn da trắng mướt, chị cảm mến nụ cười tỏa rạng... Có phải chị đang tiếc nuối thanh xuân, cái thời đôi mươi của chị cũng từng đẹp như thế? Chị cười xòa, bảo rằng, con người ta vốn thường vậy, chưa ý thức được vẻ đẹp của bản thân thì đã đi qua nó mất rồi. Người phụ nữ trải qua những lần sinh nở, thời gian cuốn xiết vào hàng tá nỗi lo toan cơm áo gạo tiền; thể xác mỏi mệt, tâm hồn cỗi khô... Thanh xuân qua đi mà chẳng biết đã dành cho ai, đã đẹp thế nào? Những người sở hữu thanh xuân của chị, gần gũi vẻ đẹp của chị, họ có tinh tế để nhận ra sự may mắn, hay chỉ là những hờ hững? Và rồi, chàng trai đang ngồi đối diện cô gái đôi mươi kia, liệu có hiểu và trân trọng thanh xuân của cô ấy không? Cô gái ấy, rất có thể nhiều năm sau cũng sẽ ngồi ngắm một cô gái đôi mươi khác và nuối tiếc, như chị bây giờ.

Những ngày xuân trẻ đâu có bao nhiêu. Thế nên tôi nhắc mình phải sống thật toàn bích cho những điều đẹp đẽ nhất. Mỗi ngày khi thức dậy, tôi luôn nhắc trong tâm trí một ý niệm “Ngày mới tốt lành, tràn đầy năng lượng sống”. Tôi dùng câu chúc ấy cho tất cả những ai mình liên lạc vào sáng sớm. Đó là một thời điểm vàng đáng quý.

Xuân trẻ là thứ ai cũng có, nhưng không phải ai cũng biết sống cho thật tràn trề. Trong một lần dịch chuyển, tôi gặp một bà cụ già trên chuyến bay cùng số hiệu. Tôi nhận ra chất dân quê trong câu nói, trong những ngỡ ngàng rất ngây ngô của người lần đầu đi máy bay. Anh con trai ngồi cạnh chỉ ân cần trao cho bà nụ cười hiền lành đầy yêu thương, từ tốn trả lời, từ tốn đối thoại. Tôi lại nhớ câu chuyện của một cô gái nọ, ngày dẫn bạn trai về quê ra mắt, thấy thùng nước gạo chua mùi đã làu bàu với mẹ. Bởi vì thùng nước gạo ấy đã làm cô...mất mặt. Tôi thích cách ứng xử của chàng trai trên máy bay, bởi tôi tin trái tim anh hẳn sẽ đầy đặn yêu thương khi sống thật trọn vẹn cho những yêu thương quanh mình. Thế giới này rộng lớn nhưng cũng đầy rẫy bất trắc, chỉ có cánh cổng nhà luôn mở rộng đón ta về. Cha mẹ cam chịu nhọc nhằn để vun đắp cho ta những tháng năm được sống là mình, sống cho mình nhiều nhất. Bình tâm trao đi yêu thương, ta có biết bao dấu son sáng ngời của tuổi trẻ.

Thỉnh thoảng, trong lòng tôi cũng có những - ngày - chật - chội. Việc tôi làm không suôn sẻ, những người tôi gặp không thiện chí... Nhưng rồi giữa trưa nắng, chạy xe ngang qua công trình, người phụ nữ lưng đẫm mồ hôi nghỉ mệt dưới tán cây, mở cặp lồng cơm nức mùi xì dầu, nụ cười giòn khảng khái của chị làm lòng tôi dịu lại.

Những ngày xuân trẻ, ta cần nhiều những thời điểm vàng, nhưng chúng không giản đơn phổ quát như những đứa trẻ nữa. Trong tất tả mưu sinh, trong những bủa vây gian khó, ta phải tự tìm ra “điểm vàng” bằng sự tinh tế, chắt lọc. Chỉ là một nghĩa cử biết ơn của ai đó, một tách trà thơm trong lúc mỏi mệt, một cái ôm chặt khi lòng ta chật trội, một nụ cười sáng rỡ thật chân... Thế nên, khi ta xuân trẻ, là hãy toàn tâm toàn ý cho tất thảy mọi thứ, gom nhặt những thời điểm vàng từ những điều nhỏ nhoi, bình dị nhất...

Mai Đình

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Tin, bài cùng tác giả
Dự báo thời tiết Thanh Hóa