GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Dịu dàng tháng Mười

Đăng lúc: 31/10/2019 10:00 (GMT+7)

 Diu dang thang 10.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Dịu êm, mềm mại tựa như một nốt nhạc chuyển mình giữa quãng, tháng Mười trở về sưởi ấm cõi lòng của bao người mà đón đợi an lành phía trước.

Mùa hạ sớm rời đi nhường chỗ cho dịu dàng, an nhiên mùa thu ùa tới. Tháng Mười lấp đầy bằng se sắt quyện hoà chút chớm lạnh phảng phất mùa đông. Nhẹ nhàng ôm vào trong mình tất cả mọi nét đẹp của không gian, tiết trời. Thành phố vẫn ngoan hiền, bé nhỏ như thuở nào, ấp ôm ta trong vòng tay, xô rời mọi náo động, tấp nập ngoài kia.

Nắng đậu nghiêng trên bông cúc vàng xuyến xao cả nỗi nhớ. Linh hồn của mùa thu đọng trong màu nắng ươm ả, sóng sánh đến độ ngọt ngào rót mật. Tháng Mười, người ta không ngại ngần chậm bước dưới con nắng hiền dịu quá đỗi. Tàng cây phất phơ gió, bảng lảng bóng nắng chập chờn mang đến không gian tuyệt mỹ, thơ mộng mà sánh bước cùng nhau. Thời gian biết cách xúi giục, cầm tay dẫn dụ muôn người ra phố.

Tháng Mười nhoẻn nụ cười hiền như đứa trẻ thơ trong giấc mơ bắt gặp niềm vui chạm trên khoé môi. Bức tranh trầm mặc xen lẫn đốm vàng đỏ của lá bàng, lá xà cừ, lá sấu tạc thành nét vẽ hài hoà tài tình. Mùa dồn tụ mọi tinh tuý vào thảm lá vàng trải rộng trên đường phố. Từng bước chân người khẽ khàng, như sợ lay động làm đau từng phiến lá. Từng gia đình nhỏ, những cô gái trẻ xúng xính váy áo ghé mình ghi lại khoảnh khắc đáng nhớ của mùa thu.

Phố ướp nồng hương hoa sữa trên từng con đường, từng góc nhỏ. Để ai kia lại bâng khuâng bịn rịn mặc cho thương nhớ gõ cửa ùa về. Dễ hiểu hương thơm ấy cứ nhắc nhở về một bàn tay, một hơi ấm, một người từng cùng sánh bước chung đôi. Kỷ niệm chẳng tìm mà tự chạm vào xôn xao. Người rời xa chốn cũ song độ tháng Mười tự hoài nhớ một niệm cũ, một hương nồng xưa. Bởi ai xui thời gian biết cách níu kéo ký ức con người?

Ta thả mặc mình buông lơi theo chiều gió đượm ân tình. Bởi phố rộng dài hay bởi lòng nặng tơ vương nên luyến lưu dâng đầy xúc cảm. Đâu có thể dễ dàng nguôi quên những điều đã qua. Một bóng hình cũ. Một câu chuyện xưa. Một con đường từng qua. Kỷ niệm tựa hồ chiếc gối dịu êm cho ta ngả đầu lúc mệt mỏi.

Tháng Mười có ngày dành riêng cho những người phụ nữ. Mẹ, chị ta cả một đời vất vả nào đâu biết đến hoa. Chỉ có tảo tần, chăm bẵm, lo lắng cho chồng con. Tháng Mười chợt muốn ùa về bên mẹ. Chỉ cần trở về bên Người, rời xa mọi bận bịu phố phường. Về bên căn bếp nhỏ, mặc kệ lấm lem nấu cho Người một món ăn thật ngon. Rời xa hết mọi bon chen nhọc nhằn phố thị, về ôm lấy mẹ thủ thỉ kể mọi nỗi đắng cay ngoài kia. Hạnh phúc được định nghĩa từ những điều nhỏ nhất, bình dị nhất. Như phút giây này về bên mẹ an nhiên, chẳng vướng lo toan.

Tháng Mười chỉ muốn trở về ngủ vùi dưới mái nhà quen thuộc, quên đi mọi sầu lo. Về đó sớm mai nghe chim hót đầu cành ríu ran. Nghe hương ổi trong vườn nhà thoảng đưa. Quả na bé xíu mơ màng mở mắt. Đàn gà lích chích kiếm ăn. Thanh âm bình dị quen thuộc nắm níu nỗi nhớ của đứa con xa quê.

Tháng Mười nhắc ta chậm lại một chút giữa dòng đời xô bồ náo động. Cho lòng an tĩnh. Nhìn thấu hơn chính tâm tư bản thân. Bỏ mặc lại phía sau tranh đua, mệt mỏi. Ta chỉ cần tìm về bên góc phố quen, ngắm dòng người lại qua hối hả vì cuộc mưu sinh. Nhận ra có thể thảnh thơi an trú cõi lòng cũng đã là một điều may mắn. Cuộc đời vốn quá ngắn cớ sao không thiết tha với nhau hơn, yêu thương trân trọng hơn những phút giây bình yên.

Thế nên tháng Mười ta khẽ gom nhặt tất cả mọi tin yêu chắt chiu, biết rằng yêu thương, dịu dàng sẽ được gặp được mảnh bình yên xứng đáng...

Huệ Hương

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1