GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Đêm nằm nghe mưa

Đăng lúc: 28/08/2017 11:18 (GMT+7)

-

 Đêm nằm nghe mưa.jpg

Tranh minh họa của: Ngọc Hiếu.

Mùa này có những cơn mưa kéo dài lê thê, mưa rả rích suốt đêm và trườn sang cả ngày mới. Từ lâu rồi, mình ít ngủ, nghe tiếng mưa đêm càng khiến mình trằn trọc hơn. Có lẽ đã qua rồi cái thời đặt lưng xuống là đi vào giấc ngủ, qua rồi cái thời cuồng nhiệt nông nổi.

Đêm nằm nghe mưa, lòng ủ ê bao nỗi niềm…

Mưa chạm vào ký ức tình đầu. Ký ức cứ chầm chậm quay về như giọt mưa rỉ rả rơi xuống. Cuộc tình đem lại nhiều nước mắt khổ đau bởi con tim cuồng nhiệt u mê không tìm ra lối về. Bởi vậy, buông bỏ tình đầu là thử thách gian nan nhất của những năm tháng tuổi trẻ. Giờ đây, con tim bình thản đến lạ lùng, hay bởi tại tuổi tác chất chồng mà cảm xúc vơi mòn đi: Không giận hờn oán trách, chẳng nuối tiếc xót xa, người đến rồi đi như cơn mưa mà thôi. Và cơn mưa dẫu dầm dề lê thê thì đến một ngày ánh mặt trời cũng bừng lên rạng rỡ. Nếu chia xa là định mệnh thì càng níu kéo càng chuốc lấy khổ đau, còn là duyên trời định sớm muộn cũng sẽ tìm thấy nhau. Nghĩ vậy, để năm tháng nhẹ nhàng đi qua.

Mưa gợi buồn xót xa. Tin bạn ở phương trời Nam mất vì tai nạn giao thông làm mình bàng hoàng. Đứa bạn cao lớn rắn rỏi và tự tin nhất lớp, ngày chia tay miệng cười tay vỗ về từng đứa con gái đang thút thút khóc. Bạn bảo nước mắt là bằng chứng của sự yếu mềm, là dấu hiệu của con người bạc nhược nên bạn không thích nước mắt. Ký ức về bạn vẫn còn nguyên vẹn, đâu ngờ… Mình đau đến xé lòng nhưng vẫn cố bình tĩnh để động viên an ủi bố mẹ bạn. Chứng kiến cảnh người đầu bạc tiễn kẻ đầu xanh, cảm giác như có bàn tay ai nắm chặt trái tim mình. Bên linh cữu con trai, mẹ bạn ngất lên ngất xuống, bố thì bất động câm lặng trước nỗi đau quá lớn. Tiễn bạn về nơi an nghỉ vĩnh hằng, trời đổ mưa như trút. Mình tự nhủ lòng sẽ không khóc, cố gắng bặm chặt môi để không bật tiếng nấc nghẹn ngào. Thứ nước chảy ròng ròng trên má hôm ấy có lẽ là nước mưa thôi. Giờ này, bố mẹ bạn đau nhiều lắm, bao nhiêu dông tố trong đời có lẽ còn dễ dàng vượt qua hơn những chuyến mưa đêm. Thương bạn vắn số, bội phần xót xa cảnh cha mẹ già hiu hắt, mãi về sau này còn quặt thắt tâm can trong những đêm mưa dai dẳng.

Mưa rả rích không ngừng, lẫn trong tiếng mưa rơi là tiếng đời trăn trở. Cuộc mưu sinh lại bắt đầu với những phận đời lam lũ. Miếng cơm manh áo với một số người quả thật chật vật, gieo neo. Những chuyến xe lao đi trong màn mưa để lấy hàng về cho kịp buổi chợ sớm, bác lao công cần mẫn dọn quang đường phố, quán bán đồ ăn cũng lục tục sáng đèn… Cuộn tròn trong chăn ấm, nghe tiếng chân người bước đi trong gió mưa, mới thấy cuộc đời mình thật an nhiên. Vậy mà có lúc nào đó, mình chỉ ngước lên để nỗi đố kị làm ngổn ngang tâm trường mà quên không nhìn xuống rằng còn bao phận người như thân cò lao đao. Tự trách bản thân làm mình nhỏ bé hơn trong nhân gian dài rộng.

Trở mình nghe mưa, chẳng ngăn được lòng mông lung. Bao nhiêu chuyến mưa đêm là bấy nhiêu nỗi niềm. Chỉ mong cuộc đời… đừng đổ nước mắt như mưa hàng đêm.

Nguyễn Thị Hải


0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1

Dự báo thời tiết Thanh Hóa