GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Dấu yêu mùa cũ

Đăng lúc: 30/06/2018 08:20 (GMT+7)

 Dấu yêu mùa cũ.jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Có một mùa hạ tự xa xưa, cồn cào nắng gió, mùa trôi theo cùng tháng năm. Có một người tự xa xưa, dấu yêu đong đầy, người theo mùa đi mất. Bao mùa hạ quay về nhưng người không trở lại. Phía bên người chẳng còn gì ấp ủ, sao phía bên này ta dạo mãi khúc tình ca?

Mùa hạ gợi nhắc mối tình đầu trong trắng thơ ngây. Tình yêu chớm nở nơi giảng đường, đẹp như một bài thơ. Tình yêu ấy không cầu kì lãng mạn như trong tiểu thuyết, mà giản dị và chân thành. Cái thủa ta và người miệt mài bên trang sách, cùng nắm tay nhau vượt qua những kì thi, sẻ chia nỗi niềm của những kẻ xa quê. Biết bao chiều thấp thỏm ngóng trông tiếng trống tan trường để đèo nhau rong chơi khắp phố. Hay những ngày tư lự ngắm mưa bay, mưa ướt áo và lòng ta cũng ướt. Con đường in dấu chân kỉ niệm, ghế đá sân trường lưu dấu người qua năm tháng. Ta ấp ủ ước mơ về một ngày mai hạnh phúc vì cứ ngỡ cái thủa ban đầu lưu luyến ấy, ngàn năm chẳng dễ mấy ai quên.

Mùa thi cuối cùng cũng là mùa chia ly. Người đã đi về nơi xa ấy, lời từ biệt vội vã làm tim ta đau nhói, dưng dưng vô tình như kẻ chẳng thân quen. Biết níu kéo sẽ là vô ích, thôi đành để người đi cho kịp bước đăng trình. Ta gói ghém kỉ niệm, dấu yêu xưa vùi sâu vào dĩ vãng, rung động ngọt ngào đầu đời lắng sâu vào trái đắng. Trên sân trường, hoa phượng nức nở tả tơi, vệ cỏ buồn như khóc. Mùa hạ cuối cùng khép lại quãng đời sinh viên, khép lại một chuyện tình đầy nuối tiếc.

Năm tháng qua đi, mùa hạ về lại nhức nhối con tim. Nắng trải vàng con phố thênh thang, hàng phượng cháy đỏ như đam mê ngày cũ, tiếng ve ngân vọng tự ngày xưa. Ta đi giữa mùa hạ, trên nẻo đường quen thuộc mà ngỡ mình lạc lối vì trái tim lỗi nhịp tình xa. Dẫu biết với người, ta chỉ là một bóng hình nhạt nhòa hư ảo. Ta không mong ngày gặp gỡ, chỉ xin mùa đừng đánh thức niềm đau. Tự lâu rồi ta ở phía không nhau, chẳng bận lòng khi yêu thương đã cũ, nên cứ bình yên với mùa thu xôn xao lá rụng, với đông sang chùng chình rét mướt và xuân tới vui rộn ràng

Mùa hạ về... nhưng nhức nhớ thương, nghe tiếng gió thì thầm bên song cửa, kỷ niệm xin hãy xuôi theo dòng ký ức, về cuối trời xa xăm.

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1