GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Có một vì sao rơi

Đăng lúc: 27/11/2017 16:00 (GMT+7)

 Có một vì sao rơi.jpg

Tranh minh họa của: Ngọc Hiếu.

Đêm, ngước nhìn bầu trời, ngắm muôn ngàn vì tinh tú lung linh, suy tư về những năm tháng đã trôi qua trong cuộc đời, tôi thầm nghĩ: mỗi con người tựa như một vì sao. Và tôi ao ước: mỗi người sẽ luôn tỏa sáng như những vì sao kia, đừng để lớp bụi thời gian phủ mờ hay che khuất ánh hào quang của đời mình.

Bầu trời đêm nay rộng lớn, một vì tinh tú vụt tắt, tôi biết một người vừa ra đi. Bầu trời vẫn còn vô vàn các vì sao khác nhấp nháy, và tôi biết, nhân gian cũng không vì mất đi một người mà bớt chật chội hơn. Mỗi chúng ta có cách riêng của mình để cuộc sống nơi trần thế thật ý nghĩa và hạnh phúc, làm sao khi nhắm mắt lìa đời ta không ngậm ngùi nuối tiếc. Nhưng đó chỉ là mơ ước và nhiều khi ước mơ không thành hiện thực.

Người đàn bà ấy vừa từ giã cõi đời, đặt dấu chấm hết cho những tham hận trong lòng. Cuối cùng thì mọi khổ hạnh đều nhẹ nhàng như mây trời.

Tốt nghiệp ra trường với tấm bằng loại giỏi, chị nhận công tác ở một cơ quan trên phố huyện. Không lâu sau đó chị lập gia đình và bận bịu với việc chăm con nhỏ. Chị không dành nhiều thời gian cho nhiệm vụ chuyên môn, kể cả khi các con đã lớn, nên trong con mắt của lãnh đạo chị khá mờ nhạt. Gần năm mươi tuổi chị vẫn là nhân viên, trong khi nhiều người ít tuổi hơn lại khẳng định được năng lực làm việc nên được cất nhắc lên những vị trí cao. Chị không hài lòng và luôn tỏ thái độ hằn học, chị cho rằng mình giỏi giang hơn, mình xứng đáng được tôn vinh vì ánh hào quang trong quá khứ. Đêm đêm giấc ngủ không tròn vì nỗi đố kị xâm chiếm tâm can, đến cơ quan chị nhìn mọi người bằng ánh mắt khó chịu. Không những thế, chị còn có những lời nói làm tổn thương người khác, thậm chí dùng cả mưu kế để hạ uy tín của người mà chị ghét… Biết bao lời góp ý chân tình mà chị vẫn không thay đổi. Và mọi người dần lảng tránh, hạn chế tiếp xúc với chị.

Càng ngày, chị càng tỏ rõ sự khó chịu với mọi người xung quanh, với cả chồng con mình. Chị gắt chồng quát con mỗi khi có việc không vừa ý. Không khí gia đình căng thẳng ngột ngạt vì những lí do không đâu. Các con chị đã lớn, nhận thức được điều không đúng ở mẹ, chồng chị uống rượu nhiều hơn. Chiều nay, chị đột ngột ra đi. Nghe nói, trong lúc xô xát với chồng, chị bị trượt ngã…

Mọi người thương chị nhiều hơn là giận. Cũng bởi không thoát khỏi vòng tham sân si mà cuộc sống của chị nhiều phiền muộn, đau khổ. Tham sân si luôn tiềm ẩn trong tâm mỗi người, phải rèn luyện mới chế ngự được nó, nếu không nó sẽ chiếm lĩnh tâm can, điều khiển mọi suy nghĩ hành động của con người, lúc ấy cuộc sống sẽ là bi kịch.

Tôi chợt liên tưởng đến chiếc lá lìa cành trong một chiều thu muộn. Nó chao nghiêng múa lượn theo làn gió rồi từ từ hạ xuống: thanh thản, nhẹ nhàng về với đất mẹ. Chiếc lá từ khi mới sinh ra được cây che chở và chăm sóc. Rồi suốt cuộc đời, nó đã sống hết mình vì tình yêu thương và trách nhiệm với cây. Con người làm thế nào để được như chiếc lá kia, sống một đời trọn vẹn, yên vui?

Bầu trời đêm nay thăm thẳm, các vì tinh tú sáng lấp lánh. Có một vì sao rơi  hay một người đổi kiếp.

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Dự báo thời tiết Thanh Hóa