GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Cỏ mềm

Đăng lúc: 07/08/2017 11:15 (GMT+7)

-

 Cỏ mềm.jpg

Tranh minh họa của: Ngọc Hiếu.

Đôi khi tôi ước được trở về đồng cũ, thả mình nằm nghe cỏ hát xôn xao. Cỏ đối với tôi là chốn dịu dàng, bình yên mà ru vỗ tâm hồn.

Cỏ hiện diện ở khắp nơi nơi, trên đồng trên bãi. Cỏ tỏa lan sắc xanh tới muôn chốn như dịu dàng, mơn man. Cỏ đổi thay sắc màu theo bốn mùa, thay lời báo hiệu khoảnh khắc thời gian đang chầm chậm chuyển di. Cỏ không chỉ tô điểm cho thiên nhiên mà còn đem nguồn dinh dưỡng tới cho động vật.

Còn gì hạnh phúc hơn với những đứa trẻ quê được thoải mái thả chân trần trên đồng tung tăng chạy nhảy, không vướng bận ưu phiền. Đàn trâu bò được tự do tìm thức ăn, nhởn nhơ và sung sướng. Lũ trẻ có lúc lãng quên nhiệm vụ canh trâu mà mải mê ngắm nhìn vẻ đẹp mướt mát của thiên nhiên đang phô bày trước mắt. Cỏ trải dài mênh mang, sắc xanh huyền thoại, tựa một dải lụa mềm được người thợ dệt cẩn thận từng đường nét ấn tượng.

Hè sang, cỏ hao mòn đi phần nào dưới xốn xang nắng cháy. Cỏ khô cằn và khát mưa, đợi mưa như chờ đợi người thương trở về. Cỏ đi qua mùa thu trong xao xác với những nhành hoa cỏ may bé xíu, luyến lưu níu bước chân người trong chớm gió heo may. Cỏ lại bình thản bước sang những ngày đông buốt lạnh bằng sự khô khén, ngậm thơm mùi nắng trở thành nguồn thức ăn dự trữ cho vật nuôi.

Cỏ nhỏ nhắn, mong manh nhưng tình của cỏ lại đậm đà, gắn bó. Bằng khoảng rộng vươn xa cho trẻ thơ mặc sức đuổi theo cánh diều no gió. Bằng sự dịu êm nâng những bước chân các cậu nhỏ giành nhau quả bóng mỗi chiều. Bằng sự nâng đỡ dịu dàng, hiền từ bao dung như lòng mẹ lúc lũ nhóc mệt nhoài ngã xuống. Bằng sự êm đềm lúc gối đầu lên cỏ thả hồn theo gió mây muôn ngả.

Chỉ đơn giản là cỏ thôi, mộc mạc như nhiên, không cầu kỳ bóng bẩy sắc màu, hương thơm như các loài hoa khác, chỉ giản dị như chính tên gọi từ bao đời nay. Có phải vì thế mà cỏ càng trở nên thân thương, gần gũi, gắn bó với con người? Làm sao lũ nhóc lớn lên từ quê quên được thú chọi cỏ gà một thuở? Làm sao quên được cô nhóc mộng mơ thích hái những nhành hoa cỏ xíu xiu đội lên đầu mang giấc mơ công chúa, mỗi ngày vẫn thẩn thơ hái cỏ hoa cắm vào bình lặng ngắm? Làm sao quên được những lần đuổi bắt nhau đến mệt nhoài và ùa về với cỏ, để cho cỏ vuốt ve dịu êm mà đi vào giấc ngủ tự lúc nào không hay? Ta như thấy mình tan đi những chiều rơi rớt nắng, nằm nghe cỏ hát xạc xào khúc ca đồng bãi hòa vào khung cảnh dòng sông êm trôi lững lờ. Cỏ thương nhớ theo người về tận nhà với mùi hương ngai ngái quyện mùi đồng nội, mùi nắng, mùi gió. Cỏ theo người tới nhung nhớ mai sau, đến tận thành thị xôi xa mà nhắc nhở đứa trẻ quê năm nào về chốn cũ. Cỏ luôn để dành cho ta một chốn an nhiên để nếu có lỡ bon chen phố thị khiến ta mệt nhoài thì chỉ tìm về với cỏ để được nâng đỡ trong những khoảng bình yên thiết tha.

Cỏ vẫn luôn ở đó, qua nắng mưa muôn ngày, héo úa rồi đứng dậy lên xanh ngậm tràn nhựa sống. Cỏ cho ta nhớ thương, bịn rịn, nỗi thiết tha gói lại trong ước mong trở về nằm nghe cỏ ru khúc hát mênh mang…

Huệ Hương


0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1

Dự báo thời tiết Thanh Hóa