GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Chớm đông

Đăng lúc: 30/11/2018 08:00 (GMT+7)

 Chom dong 1940 .jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Không biết tự lúc nào, thu tàn trên những thân cây gầy guộc trơ trụi, trong vệt nắng chiều mong manh yếu ớt. Bầu trời phủ sắc bàng bạc khi cơn gió chuyển mùa se sắt. Heo may đã về phía cuối đường, chỉ kịp gửi lời ước hẹn với mùa sau.

Chớm đông. Cái an yên tự tại của mùa thu không còn nữa, tự nhiên thấy mình nhỏ bé chông chênh trước mùa đông lạnh giá. Đối diện màn đêm thăm thẳm, tôi sợ một mình đi lạc giữa giấc mơ ngày cũ. Kỷ niệm trôi theo mùa gợi nhắc một chuyện tình xa ngái. Đã bao lâu rồi, tôi quên hơi ấm một bàn tay, quên nụ hôn ngọt ngào da diết, quên bờ vai vững chãi. Trên đường tình thênh thang, trái tim tôi chọn lối này nhưng cuộc đời bắt tôi rẽ lối kia. Yêu một người nhưng nên duyên phận với một người khác. Kiếp này tôi phụ người, nếu có kiếp sau nguyện xin trả trọn chữ tình.

Chớm đông. Lá bàng xanh thẫm chuyển màu vàng nhạt rồi ánh lên sắc đỏ. Cơn gió mùa đông bắc thổi tới, cả cây bàng xào xạc và run rẩy. Một chiếc lá tự bứt cành rơi xuống, nhẹ bẫng.

Bố tôi đi vào cõi hư vô cũng vào một ngày chớm đông như thế. Cái rét đầu mùa thấm tháp gì đâu so với nỗi buốt lạnh trong lòng. Một năm rồi, tôi mãi không quen được sự vắng bóng người trong căn nhà thân thuộc nên cảm giác hụt hẫng luôn đè nặng tâm trí. Ngước nhìn di ảnh bố qua làn khói hương mà nhòa lệ xót xa. Tôi hay nhớ những ngày xưa cũ, đắm chìm trong hồi ức để được nghe tiếng bố nói cười, được ngắm nhìn gương mặt hiền hậu của bố. Tôi nhớ câu chuyện bố kể về những vì sao trên bầu trời, mỗi vì sao tựa như cuộc đời một con người. Hàng đêm, có biết bao vì sao đổi ngôi là có bấy nhiêu phận người đổi kiếp. Nhân gian chỉ là cõi tạm, đời người không trước thì sau cũng về chốn vĩnh hằng. Biết là vậy nhưng đau lòng quá bố ơi!

Mùa đông, thương những người phải lầm lũi mưu sinh giữa trời giá rét, có được miếng cơm manh áo phải đánh đổi bằng trăm nỗi vất vả, đắng cay: bươn chải đủ nghề, đi sớm về khuya, dầm mình trong mưa gió. Thương những phận người run rẩy nơi gầm cầu góc chợ, cuộn mình trong tấm chăn rách, ngu ngơ khóc cười, họ sống mà chẳng biết mình là ai, chẳng cần biết đến ngày mai và cũng chẳng tìm cho mình một chốn nương thân. Thương bao kẻ xa quê bôn ba nơi đất khách xứ người, nhớ quay quắt cái rét quê nhà, bàn chân mỏi mệt mà dặm về còn xa.

Chớm đông, bên cửa sổ, ai đó đợi ngày trôi đi trong cô đơn với những kiếm tìm vô định, tháng năm đọng đầy trên khóe mắt, tự nhiên dấy lên nỗi hoài nghi. Mùa đông đến thật rồi nhưng trong lòng vẫn khắc khoải, vẫn hát vu vơ khúc tình ca “Làm sao về được mùa đông? dòng sông đôi bờ cát trắng. Làm sao về được mùa đông? Mùa thu cây cầu đã gẫy... Thôi đành ru lòng mình vậy, vờ như mùa đông đã về...”.

Chớm đông gợi biết bao nỗi niềm, những vui những buồn của mùa cũ trôi xa. Biết rằng ký ức chẳng thể hồi sinh, sao thấy mình chênh vênh như cánh chim nghiêng trong chiều tìm nơi trú rét?

Nguyễn Thị Hải

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
18