GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Bước chân mùa thu

Đăng lúc: 06/11/2017 20:54 (GMT+7)

-

 mùa thu.jpg

Tranh minh họa của Ngọc Hiếu.

Nắng dịu, sóng sánh như mật ong rải vàng trên những lối đi. Và gió, sau những cơn gầm gào bão dông mùa hạ khét nắng, giờ đây cũng trở nên hiền lành yểu điệu ve vuốt hàng cây.  Sau cơn mưa đêm, sáng ra bầu trời trong veo cao xanh lồng lộng như có ai tỉ mẩn đam mê lau rửa báu vật của mình, một vài chùm mây hồng nhởn nhơ phiêu lãng. Dòng sông qua mùa bão lũ hung hãn, xác xơ trở nên hiền hòa, mềm mại như một dải lụa thao thiết chảy về biển xa. Đoàn thuyền câu lững lờ trôi như nhớ thương da diết điệu hò sông nước trầm bổng vang vọng đâu đây. Thiên nhiên và lòng người cũng trầm tĩnh trước những thử thách bão dông của cuộc đời.

Mưa, không gian ngập tràn, giăng mắc một màu xanh. Lúa bước sang thì con gái xanh mơn mởn, nuột nà. Xanh mượt ngô non, thẫm xanh đậu, lạc, xanh um của bầu, bí, mướp trên giàn xanh một màu lặng lẽ. Hoa cúc dại vàng rực hai bên đường, điểm vào không gian chơi vơi bảng lảng. Họ nhà chim muôn đời vẫn vậy, cần mẫn kiếm mồi, ríu rít nũng nịu  bên nhau, công rác làm tổ nuôi con. Ngoài ruộng, đây đó nhà nông lúi húi làm cỏ bón phân, thấp thoáng những  tấm lưng ong tảo tần và những chiếc nón trắng lóa chấp chới dưới ánh nắng thu êm dịu. Vài chú bò mải miết gặm cỏ triền đê, thỉnh thoảng lại ngẩn ngơ ngắm nhìn đoàn xe chạy ầm ì trên lộ như muốn hỏi điều chi! Cây ổi trầm mặc trước hiên nhà, lặng lẽ đơm hoa, những cành hoa mỏng mảnh, trắng tinh khôi lả tả rụng đầy sân. Buổi sáng thức dậy, khí trời trong lành thơm thảo, không gian vương vương một làn sương hư ảo. Bỗng chợt nhận ra hương ổi thoang thoảng đâu đây. Đêm có vẻ trôi chậm hơn, hơi lạnh se sẽ vào phòng, đi ngủ vợ trẻ nhớ đắp thêm chiếc mền mỏng cho chồng nhé, hình như mùa thu đã về. Mùa thu, mỉm cười bằng lặng như con người khi bước qua cái tuổi xốc nổi, dại khờ, giờ đây đầy trải nghiệm và đủ bản lĩnh để đi tiếp đoạn đời còn lại.

Cách đây bảy mươi năm, cũng vào mùa thu này, đất nước rực rỡ tung bay cờ đỏ sao vàng. Đảng, Bác đã đem độc lập tự do về cho dân mình. Từ đây, không còn “Tiếng thu” buồn “ngơ ngác, đau thương” như trong thơ xưa nữa. Từ ngày đó, tháng tám mùa thu trở thành mùa của cách mạng, thơm lành mùa kết trái, mùa thành công. Trầm ấm, tiếng Bác Hồ đọc tuyên ngôn giữa vườn hoa Ba Đình dưới trời thu rực nắng: “Tôi nói đồng bào nghe rõ không” rưng rưng triệu triệu trái tim. Đất trời xao xuyến bầy chim hòa bình chao nghiêng đôi cánh bạc. Kẻ thù cúi đầu cuốn cờ, tiêu tan dã tâm xâm lược, trả lại bầu trời tự do cho dân mình.

Nhớ trung thu năm ấy, trung thu độc lập đầu tiên, Bác Hồ chia quà cho các cháu thiếu nhi. Hình ảnh ấm áp ân tình đó nuôi dưỡng tâm hồn và ươm mầm thánh thiện trẻ thơ. Kỷ niệm ngày Quốc Khánh. Đất nước bảy mươi tuổi và những bước đi lực lưỡng, tráng kiện. Đêm rằm, vầng trăng tròn vành vạnh, bầy trẻ náo nức xem hội múa lân, rồi phá cỗ trung thu, tiếng nói cười râm ran. Hạnh phúc đong đầy cho mỗi ngày, thời gian lên hương sực nức, người nào cũng đẹp như hoa, hoa của đất của trời, của quê hương xứ sở.

Kìa, bầu trời thu đang khoác lên màu áo mới, trong biếc, tha thiết mến yêu.

Lê Xuân Toàn


0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1

Dự báo thời tiết Thanh Hóa