GMT+7
Trang chủ / Khoa học / Nhịp cầu nhân ái

Xót xa cảnh đời tủi phận của cô giáo bị xiềng chân

Đăng lúc: 11/04/2018 10:00 (GMT+7)

- Đó là cảnh đời bất hạnh của người con gái từng là giáo viên cắm bản ở huyện miền núi Lang Chánh - Lê Thị Huyên (SN 1974, quê xã Tân Phúc, Lang Chánh) đang bị xích chân trong ngôi nhà cũ kỹ, lụp xụp.

Về thôn Tân Tiến, xã Tân Phúc, không ai không biết gia cảnh của bà Lê Thị Hiển, bởi bên cạnh căn nhà tre nứa, tạm bợ của gia đình bà là một chiếc lồng nhốt cô con gái Lê Thị Huyên. Căn lều được dựng đơn sơ chưa đầy 5m2 với những thanh nứa dập nát, ghép với nhau, mái lợp bằng lá cọ xen kẽ những tấm xi măng.

Bên trong, Lê Thị Huyên với chiếc chân bị xích chặt, không thể ra ngoài. Đồ dùng chỉ có tấm chăn mỏng, một chiếc chiếu cũ đã ngả màu, mọi sinh hoạt của chị đều bó gọn trong chiếc lều nhỏ này.

 Xót xa cảnh đời tủi phận của cô giáo bị xiềng chân.jpg

Hàng ngày chị Huyên luôn bị xích một chân trong túp lều tạm bợ.

Ở cái tuổi xưa nay hiếm, bà Lê Thị Hiển, mẹ chị Huyên không khỏi xót xa, nước mắt ngắn dài kể nỗi bất hạnh từ khi phải tự tay xích nhốt con ruột mình vào cột.

Bà kể: “Sau khi tốt nghiệp sư phạm, Huyên nhận công tác tại Trường Tiểu học Lâm Phú (9/1995). Thời điểm đó, đường lên trường khó khăn, giáo viên phải đi bộ quãng đường hàng chục cây số, điều kiện sinh hoạt thiếu thốn, khó khăn. Giữa chốn “thâm sơn cùng cốc”, nhưng với sức trẻ, cùng khát vọng mang con chữ đến những bản làng xa xôi, Huyên đã mang cả tâm huyết của mình để gắn với vùng cao gian khó.”

Sau nhiều năm công tác, cô giáo trẻ Lê Thị Huyên bén duyên với thầy giáo Phạm Văn Phòng, người cùng trường. Mối tình đẹp giữa núi rừng ấy kết thúc bằng một đám cưới mộc mạc, đơn sơ, nhưng ấm cúng. Sau đó là một cô công chúa nhỏ ra đời. Sẽ hạnh phúc hơn cho đôi vợ chồng trẻ nếu không có sóng gió cuộc đời bất ngờ ập đến, chị Huyên bắt đầu có nhiều biểu hiện lạ.

Khi chị ốm luôn có ảo giác, nghĩ rằng bạn bè hay nói xấu, rồi thích ở trong góc nhà, những nơi có bóng tối.

Gia đình cũng đã đưa chị đi chữa trị tại nhiều bệnh viện, thế nhưng bệnh tình không hề thuyên giảm. Về phía nhà trường, đã báo cáo về Phòng GD&ĐT huyện Lang Chánh và hướng dẫn gia đình làm chế độ nghỉ 176 dành cho những người nhận trợ cấp 1 lần. Đến 12/2005, chị Huyên nhận toàn bộ chế độ, về với gia đình chăm sóc.

Chán cảnh vợ bệnh tật, chồng chị Huyên - anh Phòng quyết định chia tay. Rồi con gái về ở với bố, bệnh tình của chị cứ thế ngày một trầm trọng hơn.

Theo tìm hiểu, cứ mỗi tối chị Huyên lại kêu gào thảm thiết, rồi bỏ nhà đi lang thang, hay vác gậy đánh người, lúc lại cười nói ha hả... Nhiều lần chị ra đường, bị va chạm xe cộ, toàn thân xây xát.

Thương con, nhưng không biết làm gì hơn, gia đình bà Hiển phải dựng tạm một túp lều sau nhà, dùng sợi xích buộc một chân chị Huyên vào cột, nhằm hạn chế nguy hiểm cho con gái và hàng xóm xung quanh. Hàng ngày, bà Hiển thường xuyên 2 lần cơm nước, tự tay tắm giặt cho con gái.

Đáng thương hơn, gia cảnh bà Hiển cũng chẳng có gì khấm khá, kinh tế chủ yếu dựa vào mấy sào lúa, chồng con quanh năm ốm đau, bệnh tật, tất cả chỉ trông chờ vào khoản trợ cấp ít ỏi của chị Huyên.

Nhiều người dân ở Tân Phúc mong muốn chị Huyên được đưa đi chữa bệnh để trở lại như những người thường. Muốn được vậy, gia đình chị cần thêm sự chung tay giúp đỡ của cộng đồng xã hội.

Lê Hường

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1


Dự báo thời tiết Thanh Hóa