GMT+7
Trang chủ / Dân tộc - Miền núi

Thu hút đầu tư ở miền Tây xứ Thanh (Bài 2): Doanh nghiệp ngại bỏ vốn

Đăng lúc: 27/08/2019 14:34 (GMT+7)

- Mặc dù có những lợi thế, tiềm năng nhất định, song những năm qua các huyện miền núi tỉnh Thanh Hóa, nhất là các huyện đặc biệt khó khăn như Mường Lát, Quan Hóa, Bá Thước... rất khó huy động nguồn vốn, thu hút các dự án đầu tư sản xuất.

Sức hấp dẫn chưa cao

Quan Hóa là một trong những huyện 30a, hạ tầng KT-XH còn nhiều hạn chế. Nhằm tạo điều kiện thuận lợi thu hút đầu tư, huyện đã ban hành nhiều cơ chế ưu đãi cao nhất theo quy định của pháp luật. Đồng thời đẩy mạnh cải cách thủ tục hành chính, xây dựng và phát triển nguồn nhân lực... Bên cạnh đó, Quan Hóa còn là địa phương có diện tích rừng luồng lớn nhất tỉnh với hơn 27.000 ha, hàng năm, sản lượng khai thác đạt khoảng hơn 10 triệu cây, tạo nguồn nguyên liệu để phát triển công nghiệp chế biến.

Tuy nhiên, công tác thu hút đầu tư của huyện còn nhiều hạn chế. Tại cụm công nghiệp Xuân Phú được huyện quy hoạch từ năm 2011, nhưng đến nay mới chỉ có 1 doanh nghiệp hoạt động ổn định. Trong quá trình thu hút đầu tư nhằm phát triển công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp của huyện cũng tồn tại tình trạng doanh nghiệp thường xuyên bị xử phạt vì gây ô nhiễm môi trường, do không đầu tư xây dựng hệ thống xử lý nước thải.

Ông Trương Nho Tự - Chủ tịch UBND huyện Quan Hóa cho biết: Xác định thu hút đầu tư phát triển nghề chế biến lâm sản với những sản phẩm có giá trị kinh tế cao, như: Gỗ ván ép công nghiệp, ván ghép thanh, hàng mộc cao cấp... là “đòn bẩy” phát triển KT-XH, Quan Hóa đã chú trọng cân đối ngân sách đầu tư xây dựng hạ tầng giao thông, đường điện... cho các CCN; đồng thời, tạo điều kiện thuận lợi về giải phóng mặt bằng, các thủ tục hành chính, tạo thuận lợi cho doanh nghiệp phát triển.

Tuy nhiên, trong điều kiện nguồn ngân sách địa phương eo hẹp, để có những CCN được đầu tư bài bản, đáp ứng các tiêu chí kỹ thuật, nhất là tiêu chí về môi trường để các doanh nghiệp trên địa bàn yên tâm sản xuất, đang là bài toán khó đối với chúng tôi. Bên cạnh đó, với đặc thù là huyện vùng cao, mặc dù chi phí giải phóng mặt bằng không lớn, nhưng chi phí đầu tư cơ sở hạ tầng lại cao hơn nhiều so với các huyện đồng bằng, trong khi đó thời gian thu hồi vốn lâu đã tác động lớn đến quyết định đầu tư của doanh nghiệp.

 Thu hút đầu tư.jpg

Nhà máy may ở Ngọc Lặc tạo việc làm cho hàng nghìn lao động địa phương.

Cũng như Quan Hóa, huyện Bá Thước có điều kiện thổ nhưỡng, địa hình thích hợp với việc phát triển nhiều loại cây lâm nghiệp, như: Keo, luồng, dược liệu và phát triển chăn nuôi. Những năm gần đây, điều kiện giao thông tại huyện này cũng đã được đầu tư tương đối đồng bộ, tạo môi trường thuận lợi cho việc giao thương hàng hóa, phát triển dịch vụ, thương mại. Đặc biệt, Bá Thước là vùng đất có nhiều tiềm năng để phát triển du lịch với các điểm đến, như: Son Bá Mười, đỉnh Pù Luông, Kho Mường, bản Đôn, thác Hiêu, thác Muốn...

Cùng với đó, là vốn văn hóa truyền thống độc đáo với nhiều lễ hội độc đáo như: Lễ hội Mường Khô, lễ hội Mái Đá Điều, lễ hội Cầu Mưa... và nhiều phong tục, tập quán, các món ăn truyền thống của đồng bào dân tộc thiểu số nơi đây. Tuy nhiên, việc thu hút đầu tư để phát triển KT-XH nói chung và kinh tế du lịch nói riêng của huyện Bá Thước cũng gặp rất nhiều khó khăn. Bằng chứng là Bá Thước đã quy hoạch 2 CCN là CCN Điền Trung và CCN Thiết Ống, nhưng cả 2 CCN này mới thu hút được 1 doanh nghiệp đầu tư phát triển sản xuất, kinh doanh.

Tại huyện Như Thanh công tác quy hoạch để phát triển công nghiệp, tiểu thủ công nghiệp cũng được huyện đặc biệt quan tâm. Tuy nhiên, do các CCN chưa được đầu tư hạ tầng khiến các doanh nghiệp e ngại và chùn bước, dẫn đến tỷ lệ lấp đầy các CCN trên địa bàn còn khá khiêm tốn.

Lao động thích thì làm, không thích thì nghỉ việc

Trao đổi với chúng tôi về nguyên nhân khiến công tác thu hút đầu tư gặp nhiều khó khăn, Bí thư Huyện ủy Bá Thước Trương Văn Lịch, cho rằng: Với đặc thù vùng cao, khó khăn, mặc dù chi phí giải phóng mặt bằng không lớn, nhưng chi phí đầu tư cơ sở hạ tầng lại cao hơn nhiều so với các huyện đồng bằng; phần lớn các đơn vị doanh nghiệp hoạt động tại Bá Thước cũng như các huyện miền núi đều có hoạt động liên quan đến môi trường, nước thải, khí thải... chưa được đầu tư cơ sở hạ tầng đồng bộ đã và đang gây ra những khó khăn nhất định trong thu hút đầu tư cũng như công tác quản lý, bảo vệ về môi trường. Trong khi đó thời gian thu hồi vốn lâu đã tác động lớn đến quyết định đầu tư của doanh nghiệp.

Ngoài ra, theo lãnh đạo nhiều huyện miền núi, một trong những lý do khiến nhiều doanh nghiệp còn đắn đo trong việc quyết định đầu tư tại các huyện này là chất lượng nguồn lao động thấp. Lực lượng lao động địa phương còn nhiều bất cập, tỷ lệ lao động phổ thông cao, thiếu lao động có chuyên môn và nghiệp vụ giỏi. Thực tế đã xảy ra tình trạng lao động thích thì làm, không thích thì nghỉ việc, khiến doanh nghiệp gặp khó khăn khi vào thời vụ sản xuất.

Ngoài ra, còn phải kể đến chính sách ưu đãi đầu tư chưa có sức hấp dẫn đối với các doanh nghiệp đầu tư ở khu vực miền núi. Bởi khi đầu tư ở khu vực này nguồn vốn doanh nghiệp bỏ ra lớn, chất lượng lao động thấp, chi phí vận chuyển sản phẩm đi giao thương tốn kém, trong khi cơ chế hỗ trợ của Nhà nước còn chưa đủ kích thích doanh nghiệp đầu tư... Điều này, dẫn tới việc doanh nghiệp ngần ngại đầu tư vào khu vực miền núi.

Trước thực trạng này, nhiều người cho rằng cần phải cho miền núi cơ chế chính sách thu hút đầu tư đặc thù. Làm được điều này công tác thu hút đầu tư ở vùng khó khăn này mới có thể khác.

Xuân Cường

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1