GMT+7
Trang chủ / Tản văn

Thêm một chuyến tàu...

Đăng lúc: 05/11/2019 08:00 (GMT+7)

 Thêm một chuyến tàu....jpg

Tranh minh họa của Mai Huyền.

Tôi gọi đó là những chuyến tàu, chuyến tàu của cuộc hành trình vượt qua các cấp học cho đứa con gái nhỏ của tôi. Cũng nhẹ nhàng tươi non như cây lá đâm chồi xanh lộc biếc, đón gió đón nắng để vững vàng vươn tới ngày trưởng thành, lớn khôn. Trường học đầu tiên của mỗi người là ngôi nhà, sau đó mới là ngôi trường con bước ra khỏi nhà, đến với "thế giới" có thầy cô, bạn bè thân thương. Nhớ thời mầm non, khóc nhè ngày đầu tiên đến lớp. Rồi sau đó, con tập tễnh quen dần vui háo hức đến trường...

Tôi đã đưa con đi học qua hai "chuyến tàu" mầm non và tiểu học. Đi qua những con đường tán lá xanh um đan vào nhau mát rượi vào mỗi hạ về và gầy guộc trơ cành khẳng khiu khi đông đến. Biết bao lần trên con đường ấy, gợi trong tôi những cảm xúc tinh khôi về đời lá, đời cây. Đến khi giật mình thảng thốt, con gái mới ê a từng con chữ con số ngày nào đã biết tự đeo khăn quàng đỏ, hay ngồi sau xe nhắc mẹ đi đón con đúng giờ, chứ con đợi là buồn lắm đó... Ô hay, thời gian cứ làm mình đầy những nỗi niềm chưa xa. Chút bâng khuâng đến khó tả và hằn in bao kỷ niệm ngọt lành khi bắt đầu một mùa tựu trường mới...

Nhớ những lần tôi cùng con thong dong dắt díu nhau trong khuôn viên trường mỗi lúc trước và sau buổi học. Tôi thỉnh thoảng chỉ cho con xem mấy lộc non nhú lên nơi thân cây phượng già, những nụ hoa mười giờ buổi sáng còn chúm chím để đến thời khắc mười giờ nở bung ra, hay mùa đông về lá bàng dần chuyển màu đỏ và rụng xuống sân trường để xuân về nhú chồi lá xanh non... Tôi bảo con tất cả đó là điều kỳ diệu. Có lúc cả tôi và con đang nắm chặt tay nhau, im lặng để nghe tiếng con chim sẻ ríu rít chuyền cành trên vòm lá xanh rồi vụt bay mất hút lên cao...

Men trên những chuyến tàu ngày tháng thơ dại đó của con, biết bao lần tôi cứ thong thả chỉ cho con cái này, cái nọ từ sân trường đến từng con đường đi qua, muôn chuyện con trẻ say mê thích thú từ tai nghe mắt thấy. Tôi mở "trang sách" thiên nhiên để con đón lấy, bằng niềm say mê náo nức bên ngoài trang sách, trang vở trắng tinh khôi. Con sẽ nhận ra tia nắng, giọt mưa, lộc non chồi biếc, hoa phượng báo hè về..., hoặc vết nứt trên sân trường do rễ cây già, màu vôi cũ trên tường phòng học cũ. "Trang sách” thiên nhiên ấy còn mở ra biết bao chuyện từ đường đi của bầy kiến đến việc xếp hàng vào lớp của con, từ những chiếc lá bàng chao rụng xuống sân trường, hay khuôn viên với các loại hoa cỏ bốn mùa sắc thắm...

Trên cả hai “chuyến tàu” mầm non và tiểu học ấy, lắm lúc tôi đã nghe tiếng con trẻ cười giòn tan trong veo, hay reo lên ngạc nhiên, thích thú, hoặc vặn vẹo thắc mắc những điều chưa biết, chưa hiểu hết. Mỗi buổi sáng sớm hay cuối chiều, tôi thấy mình như được trẻ lại, để ngóng xem cánh cổng trường mở ra, đưa con đi học hay đón con về. Tôi chờ đợi gương mặt ấy, nụ cười ấy trong vô vàn những gương mặt, nụ cười nào cũng đáng yêu. Tôi xem đó là sự bình yên và hạnh phúc của mỗi ngày trôi qua, mỗi năm học trôi qua...

Bây giờ, thêm một “chuyến tàu” cấp hai. Không còn níu tay mẹ, rụt rè, không còn sự bỡ ngỡ như những ngày học cấp mầm non hay tiểu học nữa. Nghĩa là, con đã lớn, và tự thân gần như mọi việc nếu có thể trong sự “giám sát” của người lớn. “Con phải tự thế này, tự thế kia...” cú hay thường trực trong lời trao đổi, tâm tình với con. Để con tự khám phá mọi thứ, và quan trọng nhất là “gặt hái” được cho chính mình đã lớn như thế nào... Mẹ sẽ vẫn luôn dành thời gian cho con, vẫn có thể thư giãn sau mỗi buổi học. Nhưng câu chuyện con và mẹ sẽ bao hàm nội dung “lớn” hơn, tất nhiên sẽ kéo theo những tâm tình con “tự” lớn hơn...

Thời gian dần trôi. Con đang háo hức đợi đến ngày khai giảng ở ngôi trường cấp hai mới. Rồi tiếp tục, tiếp tục sau này nữa với thế giới muôn màu rộng lớn hơn. Lớp bụi ấy không thể xóa nhòa ký ức đã trở thành hoài niệm thân thương thời học trò ngày nào. Như tôi, đôi khi chợt nhớ về ngày khai trường, tôi bỗng thèm lắm cảm giác ngày khai trường đã qua của chính mình, của con mình với năm tháng thời gian dần trôi. Và bây giờ con đã lớn, thêm một chuyến tàu nữa rồi, nhé con!

Thảo Nguyên

0 Bình luận
Ý kiến bạn đọc
1